Chương 8: Người chịu cúi đầu nhìn cậu, chỉ có mỗi Bùi Lệnh này.
Chương 8: Người chịu cúi đầu nhìn cậu, chỉ có mỗi Bùi Lệnh này.
Bàn tay vốn đang tàn phá bừa bãi trước ngực bỗng nhiên vỗ một cái bốp vào mông Diệp Vô Tuyết, Bùi Lệnh trầm giọng mắng: "Đừng có lộn xộn."
Không phải Diệp Vô Tuyết muốn lộn xộn, mà là tại thứ đồ chơi vừa nóng vừa cứng dưới háng Bùi Lệnh khiến cậu bất an, nó cứ dính khư khư vào khe mông của cậu, thỉnh thoảng cơ thể chuyển động sẽ khiến nó chui tọt vào giữa hai chân, cách một lớp quần cọ xát vào miệng lồn của cậu, làm tâm trí Diệp Vô Tuyết ngứa ngáy không thôi.
Diệp Vô Tuyết không hiểu Bùi Lệnh đang nghĩ gì, rõ ràng phía dưới đã cứng đến mức chảy nước, nhưng tại sao hắn vẫn cứ bóp ngực cậu không chịu buông? Đã cứng đến vậy rồi mà Bùi Lệnh không thấy khó chịu sao?
Bùi Lệnh vỗ mông cậu một cái xong còn thấy chưa đủ, hình như hắn cho rằng cách một lớp quần không đủ để dạy cho Diệp Vô Tuyết một bài học, thế là hắn dứt khoát cởi quần của Diệp Vô Tuyết ra.
Diệp Vô Tuyết khỏa thân ngồi quay lưng về phía Bùi Lệnh, cặp mông đầy đặn ngồi trên bắp đùi của hắn, nơi mới bị đánh vẫn còn vết đỏ ửng, hiện rõ ràng trên cặp mông trắng tuyết.
Diệp Vô Tuyết bị bịt mắt vẫn chưa hay biết gì, cậu quay đầu lại, như đang tìm kiếm phương hướng của Bùi Lệnh.
Lại một cái tát giáng xuống mông Diệp Vô Tuyết, lần này đánh thẳng vào thịt mông, dấu tay to bè gần như bao trọn nửa cánh mông của Diệp Vô Tuyết, tiếng tát tay lớn đến nỗi làm Diệp Vô Tuyết giật mình, sau đó là cảm giác hết sức xấu hổ ập đến.
Diệp Vô Tuyết mò mẫm sàn giường muốn chạy trốn, nhưng cái tên biến thái Bùi Lệnh trông thì đứng đắn nhưng thực chất lại hạ lưu, đã dùng một tay nắm lấy mắt cá chân của cậu không cho cậu chạy trốn, tay kia lại vỗ vào mông cậu.
Thịt mông dưới các ngón tay của Bùi Lệnh run lên, cơn đau rát khiến tay chân Diệp Vô Tuyết lạnh buốt, cậu không biết nên làm gì tiếp theo.
Bùi Lệnh không đánh cậu nữa, mà bóp lấy mông cậu, đầu ngón tay thọc vào đáy chậu (vùng giữa hậu môn và bộ phận sinh dục), chạm vào miệng lồn ướt át của cậu.
Bùi Lệnh lạnh lùng hỏi: "Còn chạy nữa không?"
Da đầu Diệp Vô Tuyết tê rần, nếu cậu còn có ý định chạy trốn, chắc chắn Bùi Lệnh sẽ ra tay, cậu không muốn bị Bùi Lệnh đánh mông như một đứa trẻ, thế là cậu ngoan ngoãn ngồi xuống, khe khẽ lắc đầu.
Ai biểu cậu vẫn chưa khôi phục lại sức lực sau cơn ác mộng, nên chỉ có thể làm theo ý muốn của Bùi Lệnh.
Diệp Vô Tuyết bị bịt mắt không thấy được vẻ mặt của Bùi Lệnh, nhưng cậu luôn cảm thấy tâm trạng của Bùi Lệnh lúc này ắt hẳn không tồi, hắn vòng tay quấn quanh eo cậu, ôm cậu trở về.
Diệp Vô Tuyết khỏa thân hoàn toàn, trước ngực và trên mông đầy dấu tay của Bùi Lệnh, trong khi Bùi Lệnh vẫn quần áo chỉnh tề, sự tương phản này khiến Diệp Vô Tuyết càng thấy xấu hổ hơn.
Cậu lại nhớ đến những lô đỉnh mà mình đã thấy ở Yến gia, dưới lớp da xinh đẹp chỉ còn chết lặng và phục tùng, giống như một công cụ đẹp đẽ, có thể tùy ý sử dụng và tàn phá.
Bình luận