Chương 96: Trong gương, ngươi sẽ nhìn thấy bộ mặt thật của hắn.

Chương 96: Trong gương, ngươi sẽ nhìn thấy bộ mặt thật của hắn.

Thời gian trôi qua rất nhanh trong Linh Lung Tập Tranh, Diệp Vô Tuyết đã trải qua vô số ngày đêm cùng Diệp Vô Tình.

Mỗi sáng Diệp Vô Tình đều thức dậy tu luyện, chưa bỏ bê ngày nào, nhưng luôn bị buộc phải gián đoạn vì nhiều việc.

Hoặc là giúp người ta bắt yêu quái, hoặc là đến nhà người khác để xua đuổi tà ma.

Ở thế tục không thể không màng đến chuyện thế tục, lại thêm Diệp Vô Tình cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, cho nên anh khó có thể nâng cao tu vi.

Diệp Vô Tuyết từng nghĩ rằng nếu Diệp Vô Tình không giao lại Thăng Tiên Lệnh cho mình mà mang nó đến Yên Vân Phong để học nghệ, thì chưa chắc anh chỉ dừng lại ở cảnh giới Kim Đan.

Tuy nhiên, đúng như Diệp Vô Tình đã nói với cậu, mục đích tu luyện của anh không phải để phi thăng, chỉ cần trở thành một vị tán tu trong thế tục là đủ.

Ở kiếp trước, Diệp Vô Tuyết không chịu ở nhà, dăm ba ngày lại chạy ra ngoài.

Hiện tại bảo cậu ra ngoài, cậu lại không muốn rời đi, cậu chỉ muốn ở lại bên cạnh Diệp Vô Tình, cùng anh trải qua thời gian còn lại trong Linh Lung Tập Tranh.

Điều kỳ lạ là Diệp Vô Tuyết chưa bao giờ xuất hiện trong Linh Lung Tập Tranh nhưng Diệp Vô Tình vẫn nấu hai bữa một ngày.

Nhưng có một hôm, khi Diệp Vô Tình đang dọn bát đĩa, anh chợt thắc mắc: "Tại sao lại có thêm một đôi bát đĩa?"

Diệp Vô Tuyết đang ngủ trưa bên cửa sổ, vểnh tai lên nhìn chằm chằm Diệp Vô Tình, anh tự nhủ: "Đồ ăn cũng nấu quá nhiều rồi."

Lúc này có lẽ Diệp Vô Tuyết đã rời nhà đi làm đệ tử ở Yên Vân Phong, bởi vì Diệp Vô Tình mất trí nhớ nên dần dần quên mất sự tồn tại của Diệp Vô Tuyết.

Thậm chí anh còn quên cái tên Cầu Tuyết mà anh đã đặt, đôi khi anh gọi Diệp Vô Tuyết là Cục Cơm, đôi khi lại gọi cậu là Mưa Đá Nhỏ, Diệp Vô Tuyết bị ép phải chấp nhận hết cái tên mới này đến cái tên mới khác.

Toàn bộ khung cảnh thành Việt Trung cũng trở nên mờ ảo.

Diệp Vô Tuyết sẽ không còn nghe thấy tên Diệp Vô Tuyết từ miệng Diệp Vô Tình nữa, nhưng lần nào Diệp Vô Tình cũng chuẩn bị bữa ăn cho Diệp Vô Tuyết.

Diệp Vô Tuyết nhìn Diệp Vô Tình tỏ ra bối rối ngày này qua ngày khác, trong lòng cậu càng trở nên chua chát.

Niềm vui được đồng hành cùng Diệp Vô Tình đã sớm phai nhạt, thay vào đó là sự tra tấn lặp đi lặp lại.

Mà lúc này chẳng bao lâu nữa, tai họa Mặc Tiên sẽ ập đến.

Diệp Vô Tuyết thực sự muốn nói với Diệp Vô Tình hãy rời khỏi đây trước khi Mặc Tiên đến, bất kể anh có đi đâu, cũng đừng ở lại nơi này.

Cậu chưa bao giờ tận mắt chứng kiến ​​sự sụp đổ của Việt Trung, nhưng từ người khác cậu có thể tưởng tượng ngày đó giống như địa ngục trần gian.

Linh Khu tàn nhẫn vô tình hơn Mặc Tiên rất nhiều.

Đáng tiếc hiện tại cậu chỉ là một con mèo không biết nói, cậu dùng móng vuốt kéo tay áo Diệp Vô Tình một cách vô ích, cuối cùng Diệp Vô Tình vẫn nắm móng vuốt của mèo con đẩy cậu lùi lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...