Chương 45: 45
Bệ hạ, nhận mệnh đi!
Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
Editor: Mia Tree
Truyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com
-----
Chương 45. Mưu kế của Thuần Vu Gia
Một tiếng kia vừa thốt ra, Tuyên đế cũng liền không do dự nữa, thân mình hơi dựng thẳng dậy, nắm lấy cằm Phượng Huyền, đem đầu y kéo về phía mình.
Nói là kéo, kỳ thật Tuyên đế cũng không cần dùng bao nhiêu sức lực, Phượng Huyền cực kì thuận theo mà cúi đầu. Thần sắc của y kính cẩn, động tác lại không chút chần chờ, kề sát vào đôi môi khẽ nhếch của Tuyên đế, liếm mút cánh môi non mềm. Trên môi Tuyên đế có rất nhiều vết thương, bị y liếm qua không khỏi nhíu mày lại, phát ra một tiếng than đau nho nhỏ. Phượng Huyền vội vàng thả nhẹ động tác, đầu lưỡi trực tiếp tham nhập vào trong miệng Tuyên đế, thử thăm dò khoang miệng ấm áp mềm mại kia một phen.
Tay Tuyên đế lướt qua gương mặt y, vòng đến sau cổ ổn định thân hình, tự sa ngã mà dây dưa cùng Phượng Huyền, hậu đình càng không ngừng co rút. Ôm hôn âu yếm kịch liệt cơ hồ muốn đoạt đi thần trí của Tuyên đế, lại cũng vô pháp che dấu thống khổ cùng hối hận từ tận đáy lòng.
Ái khanh mà hắn từng tỉ mỉ bồi dưỡng mấy chục năm, kiếp này càng mong đợi y có thể tỏa sáng hơn cả kiếp trước, trở thành nhân vật trụ cột vững vàng trong triều, vậy mà hiện tại chính mình lại biến y thành nịnh thần, cường ép y lưu lại trong cung...... Ngay cả nếu Thuần Vu Gia y thuật hơn người, đem độc tính Thành Đế lưu lại trong cơ thể hắn thanh trừ, thì thân thể này cũng đã không còn thuốc chữa. Hoặc phải nói, nhân phẩm tâm tính hắn đã không còn thuốc chữa, không màng đến đạo đức luân thường, làm ra loại chuyện dâm loạn thấp hèn như vậy.
Thế nhưng loại hối hận này cũng không thể đem Tuyên đế đánh thức từ trong bể dục, ngược lại càng khiến hắn thêm trầm mê với xúc cảm thân thể, lấy trốn tránh lương tri mà tra tấn bản thân. Hắn dựa vào trong lòng Phượng Huyền thở hổn hển thật sâu, lôi kéo tay y vỗ về chơi đùa thân thể của chính mình, thanh âm cực kì mỏng manh khẩn cầu: "Phượng khanh, ôm trẫm."
Phượng Huyền tuân theo ý chỉ, chậm rãi ngẩng đầu lên, say mê mà nhìn khóe miệng Tuyên đế kéo ra một sợi chỉ bạc, ngón tay đồng thời rút ra. Dưới ánh mắt bất mãn của Tuyên đế, hai tay ôm ngang hắn nâng lên đặt tới trên đệm mềm bên cạnh bể. Bản thân cũng bước ra khỏi bể tắm, từ trong đống quần áo lôi ra thuốc mỡ trân quý mà y vẫn luôn mang theo bên người, nhẹ nhàng tách ra hai chân Tuyên đế, khàn khàn khuyên nhủ: "Bệ hạ nhẫn nại một chút, để thần đem thuốc này bôi lên."
Lời kia thay vì nói là khuyên Tuyên đế, chi bằng nói là khuyên chính y. Phượng Huyền nín thở ngồi vào bên cạnh Tuyên đế, nâng một chân hắn đặt lên vai của mình, cúi người nhìn lỗ nhỏ khép mở câu dẫn người phía dưới, từ trong hộp lấy ra một chút thuốc mỡ tinh mịn bôi lên từng nếp nhăn tại cửa huyệt, lại lấy đầu ngón tay tỉ mỉ nhu ấn, sau đó quệt một lượng lớn thuốc mỡ đưa vào chỗ sâu bên trong.
Bình luận