Chương 2: Chap 1

Cậu chủ, em rất thương cậu đó! | Chap 1

Lương Diệu Tiếp xuống taxi, đã tới công ty của cậu chủ rồi, hôm nay cậu vẫn như thường ngày mà mang cơm trưa đến cho cậu chủ. Đây là nhiệm vụ mà bà chủ giao cho cậu, hơn nữa, cậu cũng rất yêu thích công việc này. Muốn biết lý do sao? Từ từ rồi sẽ được tiết lộ nha.

Đi vào đại sảnh chào hỏi một số người vẫn đang trực ở đó, vài người còn đang vội ăn cơm trưa, mọi người đều đối với Lương Diệu Tiếp nở nụ cười rất thân thiện, bởi vì Lương Diệu Tiếp ngày nào cũng đến đây mà, Lương Diệu Tiếp ngoan ngoãn lễ phép như vậy, cũng không có ai đối với cậu phát sinh ác cảm, mọi người đều rất yêu mến cậu.

Lương Diệu Tiếp vào thang máy ấn lên tầng 10, đến nơi rồi nhìn xung quanh không có ai, mọi người đều đã đi ăn trưa hết rồi, cậu chủ thì vẫn phải làm việc thật tội nghiệp mà. Lương Diệu Tiếp vừa nghĩ đến đã cảm thấy đau lòng rồi nha, cậu vẫn như thói quen thường ngày không gõ cửa mà đẩy cửa bước vào luôn, mà đây không chỉ là thói quen đâu, là đặc quyền của cậu đó. Hỏi tại sao hả? Vì cậu chủ thương cậu mà!

Thôi thôi, tập trung vào chuyên môn nào.

-"Cậu chủ, em mang cơm đến cho cậu." - tiếng gọi vui vẻ sau khi đẩy cửa ra, bình thường cậu sẽ chạy lại chỗ cậu chủ nè, hỏi cậu ấy có mệt lắm không, đấm bóp vai cho cậu chủ nữa, nhưng mà bây giờ cậu như nhấc chân không nổi nữa rồi, nụ cười trên môi bất chợt tắt đi. Bởi vì cậu chủ đang ôm một cô gái, cả bộ ngực của cô ta như muốn dán vào người cậu chủ vậy đó!

Cậu chủ dám làm chuyện như vậy sao? Ngàn lần không thể tha thứ được mà!

-"Cậu chủ, em xin lỗi, khi nào xong thì gọi em." – Lương Diệu Tiếp cúi đầu, một chút cũng không nhìn cậu chủ, quay người mà vội đi ra ngoài.

Long Tuấn Hưởng giật mình, một bên đẩy ả đàn bà cố tình ngã vào người mình ra, nhanh chóng chạy lại kéo tay rồi ôm chặt lấy cậu hầu nhỏ đang giận dỗi, vừa vặn ôm ngang cậu đặt lên sofa.

Lương Diệu Tiếp không có phản kháng, ngược lại còn ngoan ngoãn để Long Tuấn Hưởng ôm. Nhưng mà cậu đang giận đó, cậu chủ mà buông ra là cậu sẽ chạy đi ngay.

-"Cậu chủ, để em ra ngoài, em làm phiền cậu rồi."

Long Tuấn Hưởng lắc đầu, tất nhiên là cậu đang hiểu lầm anh, mà anh thì phải mau chóng giải thích.

-"Ai nói em làm phiền, nghe anh nói đã."

-"Em đâu có tư cách đâu chứ." - Lương Diệu Tiếp lầm bầm, đừng có hòng mà dụ dỗ cậu nha, cậu không có dễ mềm lòng như vậy đâu.

Long Tuấn Hưởng biết tiểu bảo bối của mình giận thật rồi, ánh mắt hiện lên sự tức giận nhìn về phía cô gái đang đứng bên kia.

-"Cô mau ra ngoài, chúng tôi không cần người mẫu như cô, công ty tôi sẽ bồi thường hợp đồng."

-"Anh nói gì? Đuổi tôi?"

-"Cút!"

-"Anh..."

Cô gái kia tức giận dậm chân xuống sàn, tiếng giày cao gót va chạm với sàn nhà nghe cũng biết cô ta giận như thế nào nhưng tiếc rằng không có ai để ý đến. Cô ta liếc nhìn Lương Diệu Tiếp như muốn mắng cậu cướp mất miếng mồi ngon của cô ta, không thu được gì còn bị Long Tuấn Hưởng trừng mắt cho, không muốn ở lại thêm để mất mặt nữa, cô ta cuối cùng cũng hậm hực mà đi ra ngoài còn không quên để lại tiếng đóng cửa chói tai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...