Chương 7: Chap 6

Cậu chủ, em rất thương cậu đó! | Chap 6

-"Bà chủ, để con làm." - Lương Diệu Tiếp nhanh chóng mang đồ ăn ra để trên bàn, bộ dáng làm việc vô cùng nhanh nhẹn cẩn thận.

Bà Long mỉm cười, nói với Lương Diệu Tiếp:

-"Thằng bé này, lại còn bà chủ bà chủ, gọi ta một tiếng mẹ xem nào."

Lương Diệu Tiếp mang cơm lên bàn, nét mặt đỏ hồng không thể che giấu:

-"Bà chủ... bà chủ đừng nói vậy. Cậu chủ sẽ không thích."

Bà Long ngồi xuống bàn ăn, bật cười rồi nói:

-"Nó nghe được không chừng sẽ cười ba ngày ba đêm đó. Con còn sợ nó không thích."

-"Bà chủ..". - Lương Diệu Tiếp vốn da mặt mỏng lại nghe bà Long nói như vậy càng thêm xấu hổ, nhanh chóng mà lảng tránh: -"Con... con lên gọi cậu chủ xuống ăn cơm."

Lương Diệu Tiếp đi xong, Triệu Tình Như nhìn theo không nhịn được mà cười xấu xa. Âm thầm quyết tâm nhất định không được bỏ lỡ cơ hội, bằng mọi giá phải có được bản full HD của hai đứa nó.

Mà ngẫm lại, bà có quá biến thái không ta? Mà thôi mặc kệ mặc kệ, cuộc đời bà làm hủ nữ đến tuổi này rồi biến thái một chút chắc cũng không sao đâu.

---

Lương Diệu Tiếp lên phòng Long Tuấn Hưởng gọi anh xuống ăn cơm. Chỉ có điều cửa phòng đóng rồi. Lương Diệu Tiếp đứng ở trước cửa mà tâm trạng không vui một chút nào. Đáng ghét, tại sao phải đóng cửa phòng? Nói chuyện mà cũng phải đóng cửa sao!?

Gọi anh cùng "bạn thân" của anh xuống ăn cơm. Sau khi ngồi vào bàn ăn cũng không khá hơn.

Không khí chính là không như mong muốn, bởi vì có một thùng giấm chua sắp tràn nhấn chìm mọi người tới nơi rồi.

-"Tuấn Hưởng, cậu thích ăn thịt gà đúng không?"

-"Tuấn Hưởng, mình nhớ cậu rất thích ăn ớt xanh."

-"Tuấn Hưởng, cậu có còn nhớ món mình thích nhất là thịt bò không?"

-"Tuấn Hưởng, mình nhớ gần trường cấp 3 của chúng ta có một quán kem rất ngon, lát nữa chúng ta cùng đi nha."

-"Tuấn Hưởng, cậu ăn thêm đi."

-"Tuấn Hưởng, Tuấn Hưởng..."

"Rắc rắc..."

Tất cả ánh mắt tập trung vào một chỗ.

Đôi đũa trên tay Lương Diệu Tiếp vừa gãy làm hai. Còn vẻ mặt của cậu thì, bên ngoài bình thường bên trong muốn ăn tươi nuốt sống Long Tuấn Hưởng.

Tất nhiên sẽ có người hiểu, sẽ có người không, và sẽ có người nuốt nước bọt không trôi, còn ai khác ngoài Long Tuấn Hưởng?

Lương Diệu Tiếp đặt đôi đũa không còn nguyên vẹn xuống bàn, nở một nụ cười gượng gạo, nói:

-"Bà chủ, bụng con hơi đau, con lên phòng nghỉ một lát được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...