Chương 10: Chap 9
Cậu chủ, em rất thương cậu đó! | Chap 9
Hôm sau không ngoài dự đoán, Lương Diệu Tiếp vì quá xấu hổ một chân cũng không dám bước ra khỏi phòng, ở trong phòng đến hai ngày, ăn uống Long Tuấn Hưởng còn mang vào phòng cho cậu. Lương Diệu Tiếp biết mình không thể ở trong phòng như thế mãi được, nhưng mà cậu không dám nhìn mặt bà chủ với cô chủ.
Còn Long Tuấn Hưởng tất nhiên không thể nào tránh khỏi cơn thịnh nộ của Triệu Tình Như cộng với phải mua đền bộ sofa mới. Nhưng nhiêu đó vẫn chưa làm Triệu Tình Như hết giận. Cũng vì cái lý do "dám chờ cả nhà đi ra ngoài rồi mới..."
Long Tuấn Hưởng thật sự không còn lời nào để nói. Anh chỉ có thể cái gì đối mặt được thì đối mặt, cái gì tránh được thì tránh.
-"Bảo bối à, em ở trong phòng hai ngày rồi, ai cũng lo lắng cho em. Ra ngoài được không?" - Long Tuấn Hưởng ngày nào cũng lặp đi lặp lại những lời này, nhưng mà Lương Diệu Tiếp cứng đầu nào chịu nghe lời. Long Tuấn Hưởng kéo kéo chăn, Lương Diệu Tiếp lại giữ chặt lấy chăn.
-"Em không muốn, bà chủ... cô chủ... nhất định sẽ mắng em. Còn... Hà Ngọc Mai... em không còn mặt mũi để nhìn cô ấy... em... tất cả là lỗi tại em."
Long Tuấn Hưởn thở dài, anh vươn tay ôm lấy cậu, nói tiếp: -"Họ lo cho em còn không kịp, sao có thể mắng em. Ngoan, theo anh xuống ăn sáng."
-"Nhưng... nhưng mà... em..." - Lương Diệu Tiếp thật sự không đủ can đảm.
-"Em làm sao? Không phải hôm đó là em chủ động sao? Ai... nhớ lại..." - Long Tuấn Hưởng cong cong khóe môi, bộ dạng sắc lang lại lộ ra.
-"Anh không được phép nhắc tới." - Lương Diệu Tiếp vung chăn ra ngồi dậy, một mặt xấu hổ đỏ hồng.
-"Anh... đáng ghét!"
-"Haha... anh nói có điểm nào không đúng? Nhưng mà nhìn vẻ mặt lúc này của em thật muốn..."
-"Em... em đói bụng..." - Lương Diệu Tiếp cảm nhận được Long Tuấn Hưởng sắp hóa sắc lang, nhanh chóng leo xuống giường mà đi nhanh ra cửa, ấp úng nói: -"Không phải ăn sáng sao? Đi... đi nhanh... mọi người lại đợi." – nói xong cũng không dám quay mặt lại, một mạch chạy xuống lầu.
-"Đợi anh..." - Long Tuấn Hưởng cũng theo sau mà đi xuống, thầm nghĩ không lẽ Lương Diệu Tiếp đọc được suy nghĩ của anh hay sao!? Nhìn mặt anh cũng đâu biến thái lắm đâu, việc gì cậu phải sợ như vậy!?
Lương Diệu Tiếp chưa bao giờ ăn sáng trong bộ dạng căng thẳng như thế này. Vì cậu không dám nhìn mặt ai, cũng không dám nói lời nào với ai.
-"Diệu Tiếp, con không khỏe chỗ nào sao?" - Triệu Tình Như thấy Lương Diệu Tiếp giấu mình trong phòng suốt hai ngày cũng hơi lo lắng, nhìn sắc mặt cậu cũng không được tốt lắm.
-"Bà chủ... con... con ổn..."
-"Bảo bối, em ăn nhiều một chút." - Long Tuấn Hưởng đem thịt trong tô cháo của mình bỏ qua tô cháo của Lương Diệu Tiếp, ánh mắt đối với cậu vô cùng yêu thương.
Bình luận