Chương 20: Thật vất vả.

 Dựa theo phân tích của Thời Gian, hẳn là cậu không dám có tiếp xúc quá thân mật với Quan Hạc, lả lơi ngoài miệng thì có hẳn một kho tàng, là ví dụ điển hình của câu có có ý dâm nhưng không có chí làm.

Muốn khắc phục tình huống như thế chỉ có một cách thôi:

"Tìm nhiều cơ hội tiếp xúc thân mật với người ta, bắt đầu từ cơ bản là nắm tay ôm nhau, sau dần dần tiến lên, mỗi ngày tiến bộ một chút nhỏ... Mà đừng có hôn, người ta coi cậu như khúc gỗ, ai lại muốn hôn một khúc gỗ cơ chứ?"

Tạ Văn Tinh cũng cảm thấy rất có lí, nhưng bây giờ là lúc làm việc, cơ bản là cậu không gặp được Quan Hạc. Trong lòng Tạ Văn Tinh như có mèo cào, vừa mong đợi vừa buồn tủi.

Đợi đến hai ngày nghỉ, ngày đầu Tạ Văn Tinh live stream đêm nên ngủ tới chạng vạng mới dậy. Cậu nằm trên lầu ngủ không biết trời đâu đất đâu, dưới lầu, dì Tống cười cười với Quan Hạc mới xuống: "Cậu Quan đêm nay có ở nhà ăn cơm không?"

Quan Hạc đáp lời, anh nhìn xung quanh: "Tiểu Tạ đâu?"

"Hình như cậu Tạ cứ ngủ suốt, buổi trưa cũng không thấy cậu ấy xuống, tôi..." Dì Tống có chút ngượng ngùng: "Tôi đi gõ cửa cậu ấy một lần, cậu ấy nói khi nào dậy thì sẽ xuống ăn, tôi cũng không tiện gọi thêm nữa. Nhưng mà tối tôi qua đây, cơm trên bàn còn chưa được đụng đến."

Ngón tay đặt trên thành ghế khựng lại một chốc, Quan Hạc nói: "Để tôi lên xem em ấy."

Lên lầu, Quan Hạc gõ cửa phòng Tạ Văn Tinh nhưng không có tiếng đáp lại. Anh đợi một lúc rồi mới vặn tay nắm.

Cửa không khóa, Quan Hạc đẩy cửa đi vào.

Trong phòng không bật đèn, rèm thì kéo xuống, ánh sáng duy nhất trong không gian là ánh sáng từ đèn nhắc nhở của máy tính chiếu ra.

Theo hành động của Quan Hạc, ánh đèn từ hành lang chiếu vào trong phòng, anh thấy rõ chăn đang nhô lên trên giường. Tạ Văn Tinh vẫn còn đang ngủ.

Lúc Tạ Văn Tinh ngủ rất an tĩnh, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng, Điện thoại cách chủ nhân của nó một cánh tay, Quan Hạc cúi đầu nhìn cậu.

Sống mũi rất cao, đường nét của xương lông mày mảnh mai mà đẹp đẽ. Chắc cũng là do khung xương mặt như vậy, nên nhìn Tạ Văn Tinh mới thấy vẻ thiếu niên an tĩnh, Quan Hạc nhìn cậu phút chốc, Tạ Văn Tinh vẫn cứ nhắm mắt, như là đang ngủ.

"Tỉnh rồi thì dậy đi." Quan Hạc nói.

Tạ Văn Tinh không nhúc nhích.

"Cả một ngày cậu không ăn uống gì mà không thấy khó chịu sao."

Không phản ứng.

"Vậy cậu ngủ tiếp đi."

Người nằm trên giường lén lút hé mắt, mờ mờ thấy Quan Hạc chuẩn bị đi, Tạ Văn Tinh ai một tiếng, ngáp một cái giả bộ mình mới ngủ dậy.

"Mới tỉnh... Mấy giờ rồi?"

"Sáu rưỡi."

"Muộn vậy rồi sao?" Lần này Tạ Văn Tinh hơi kinh ngạc thật, lúc cậu tỉnh là lúc Quan Hạc đẩy cửa vào, cậu định giả ngủ để xem phản ứng của Quan Hạc, không ngờ anh định đi thật, cậu chỉ có thể "tỉnh" lại ngay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...