Chương 2: 2

Mục Diên Nghi nhìn đứa nhỏ mà mình "nhặt" về, tóc tai rối bù như vừa mới tỉnh ngủ, nhưng đôi mắt lại sáng đến kỳ lạ, kết hợp với đôi mắt to tròn rũ xuống mang theo vẻ vô tội xinh đẹp, khiến anh bất giác nhớ tới con chó nhà mình.

Trong phòng đã bật điều hòa, Mục Diên Nghi vừa bước vào liền thấy ngột ngạt, anh cởi áo khoác ra, liếc thấy cái chăn lông trên sofa phía sau cậu nhóc, cùng với bộ đồ ngủ bông dày cộm quấn chặt lấy người.

Anh hỏi: "Mặc gì mà nhiều vậy?"

Hạ Túy An chạy tới nhận lấy áo khoác từ tay Mục Diên Nghi, gương mặt ngoan ngoãn: "Lạnh."

Giọng nói cố ý hạ thấp mềm mại đến mức khiến người khác nổi da gà, Hạ Túy An trong lòng tự nôn một tiếng, suýt chút nữa phun luôn miếng dưa chuột vừa ăn.

Mục Diên Nghi liếc nhìn đôi chân trần của cậu: "Lạnh mà không mang dép à?"

"Lạnh là người em lạnh, chứ chân thì không." Hạ Túy An rụt các ngón chân lại.

Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau sau khi đăng ký kết hôn ở nước ngoài. Mục Diên Nghi thường xuyên làm việc đến khuya, để tiện hơn thì dọn thẳng vào phòng nghỉ ở công ty, khái niệm "nhà" với anh đã mờ nhạt đến gần như không tồn tại. Nếu không phải vì tin nhắn kia, anh có khi đã quên mất đứa nhỏ từ phương Bắc mà mình nhặt về.

Bên ngoài lúc này đã vào giai đoạn ấm dần sau Tết, theo lý thì không cần bật điều hòa cũng không lạnh, nhưng Hạ Túy An lại chỉnh nhiệt độ điều hòa quá cao, khiến Mục Diên Nghi vừa về nhà đã thấy người mình ẩm ướt và oi nóng.

Anh đi tắm một lượt, sau khi lau khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm thì không thấy ai trong phòng khách. Anh chỉnh điều hòa xuống hai độ, rồi phát hiện không chỉ phòng khách mà cả phòng ăn, bếp và phòng ngủ phụ cũng đều không có bóng dáng Hạ Túy An.

Mục Diên Nghi gọi tên cậu hai tiếng, không ai trả lời.

Lúc mua căn nhà này, anh cố ý chọn một khu cao cấp gần công ty, hơn trăm mét vuông chỉ một tầng, đi vài bước là có thể đi hết một vòng nhà. Anh vòng quanh một lượt vẫn không thấy bóng dáng cậu.

Cuối cùng anh lấy điện thoại ra, trong một loạt avatar phong cảnh và chân dung, biểu tượng hình mèo con dễ thương kia đặc biệt nổi bật, anh bấm vào đó, nhắn một câu: "Đang ở đâu?"

Phía bên kia nhanh chóng trả lời: "Trong phòng."

Phòng ngủ phụ rõ ràng không có người, Mục Diên Nghi đẩy cửa phòng ngủ chính của mình ra, thấy Hạ Túy An đang cuộn tròn trong chăn. Khắp căn phòng đều có dấu vết của người từng sinh hoạt ở đây, lúc này anh mới phát hiện không biết từ khi nào căn phòng mình đã bị người khác chiếm mất.

Hạ Túy An nghe thấy tiếng động thì ló đầu ra khỏi chăn: "Tìm em à?"

Cậu ngồi dậy, chăn đương nhiên tuột xuống, lộ ra bờ vai trần, xương quai xanh kéo dài xuống dưới, khiến Mục Diên Nghi nhìn đến lóa cả mắt.

Mục Diên Nghi đứng ở cửa: "Không mặc đồ à?"

Nghe anh nói vậy, Hạ Túy An lại "à" một tiếng, rồi hỏi ngược lại: "Mình đã nửa tháng không gặp rồi, người ta nói xa nhau là để gần nhau thêm, chẳng lẽ không làm gì sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...