Chương 27: 27
Đoàn phim chẳng ai để ý đến bên này, người đang gào to là phó đạo diễn – Giả Minh Huyền. Phim đã khởi quay được cả tháng trời, vậy mà diễn viên vẫn chưa chọn xong. Ông ta tức đến mức khóe miệng nổi cả hai nốt nhiệt miệng.
Nhân vật đó thật ra cũng không phải tuyến chính – là em song sinh của nam chính. Tìm một diễn viên có nét giống Uyển An cũng không phải quá khó, nhưng khó là ở chỗ: vai này chỉ xuất hiện trong hai cảnh, không có lấy một câu thoại, thế mà lại yêu cầu phải thể hiện được nét mặt ngoan ngoãn nhưng ẩn giấu sự dửng dưng lạnh nhạt với thế giới xung quanh, phản chiếu lại môi trường trưởng thành của nam chính từ nhỏ đến lớn.
Giả Minh Huyền đã thử chọn qua mấy người, có người là do chính ông ta gạt bỏ, có người cuối cùng được rồi thì lại bị "tổ tông sống" bên cạnh từ chối, khiến ông ta suýt rụng sạch tóc.
"Thật sự không được thì tôi có thể quay thêm vài cảnh, sau đó để hậu kỳ xử lý chỉnh sửa một chút." Uyển An vừa nói vừa tháo kính râm, nhưng cảm thấy nắng quá lại đeo vào.
Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng Giả Minh Huyền đâu phải cần mỗi cái mặt kia? Nếu Uyển An có đủ thực lực để một mình đóng cả hai vai, ông ta đã chẳng phải đau đầu như thế.
Vấn đề là diễn xuất của vị "tổ tông sống" này quá thất thường, thật chẳng biết khen vào đâu.
"...Thật sự không còn cách nào thì đành vậy thôi." Giả Minh Huyền thở dài một hơi, vô thức liếc ra xa, bất chợt lại bắt gặp ánh mắt của một thiếu niên chưa chịu rời khỏi bãi biển.
Cậu thiếu niên ngồi vắt chân trên cát, tóc mái rủ xuống che khuất một phần khuôn mặt, đôi mắt đuôi cụp xinh đẹp cứ thế lặng lẽ nhìn lại ông ta.
Nhìn thoáng qua thì tưởng là vô tội đáng thương, nhưng chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt cậu hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự thờ ơ lạnh nhạt.
Không biết ai là người thốt lên đầu tiên: "Hết hồn! Tôi vừa liếc qua còn tưởng thầy Uyển chạy sang bên kia từ lúc nào cơ đấy! Nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng giống chút nào!"
Giả Minh Huyền sững người trong giây lát, nhưng sau khi nghe xong câu đó, ông ta như bừng tỉnh, lập tức chắc chắn đây chính là người mình cần tìm.
Không ai phù hợp hơn cậu ta nữa rồi!
Hạ Túy An vẫn đang hóng hớt chuyện vui, nghĩ thầm: lần này ông chủ gọi điện hơi lâu đấy, chứ không khéo đã kịp để bạch nguyệt quang đến đây "trùng phùng cố nhân" rồi cũng nên.
Từ "bạch nguyệt quang" này cậu chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, nói ra miệng thì kiểu gì cũng bị kim chủ xử, dù có nhận sai cũng đừng mơ thoát tội.
Trong lúc còn đang mơ màng phân tâm, đám người bên kia đã dàn hàng tiến lại.
Hạ Túy An chưa kịp rút lui, đã bị cả một nhóm người vây quanh. Cậu đã sớm thấy Uyển An từ xa, còn Uyển An thì chỉ đến khi lại gần mới nhìn thấy cậu. Giờ đây đứng trước mặt nhau, đeo kính râm nên không rõ sắc mặt.
Nhưng Hạ Túy An nghĩ, chắc chắn cũng chẳng có biểu cảm gì thân thiện, có khi còn đang cau có khó chịu.
Một người đàn ông trung niên mặc quần short hoa nở nụ cười với cậu: "Xin chào, chúng tôi là đoàn phim Mùa Hè, hiện đang quay tại đây. Chúng tôi thấy cậu rất hợp với một vai diễn trong kịch bản. Cậu có hứng thú tham gia không?"
Bình luận