Chương 3: 3

Ngắm nghía mình trong gương được một lúc, Hạ Túy An bỗng nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên: "Nhìn vẫn chưa đủ à?"

Cậu quay đầu lại, mới phát hiện không biết từ bao giờ Mục Diên Nghi đã tỉnh, liền rụt rụt các đầu ngón chân, rồi mặt dày chào người ta: "Chào buổi sáng, chồng yêu~"

Mục Diên Nghi không trả lời, chỉ ngồi dậy, tiện tay vỗ vỗ chỗ trống trên giường.

Hạ Túy An đang lạnh, thấy vậy lập tức chui luôn vào trong chăn. Hơi ấm còn sót lại trong chăn từ lâu đã bay hết, cậu vô thức rúc lại gần Mục Diên Nghi, thì nghe anh nói: "Để tôi xem thử, có rách không?"

Hửm? Cái gì rách?

Cậu nhìn thẳng vào Mục Diên Nghi, cuối cùng cũng hiểu ra trong ánh mắt điềm tĩnh kia anh đang nói đến chuyện gì.

Cơ thể khẽ khựng lại, Hạ Túy An cố gắng gượng ra một nụ cười, thử rồi, không thành công: "Thôi... không cần đâu..."

Chơi thì chơi chứ xem thì miễn, hai người còn chưa thân đến mức đó.

Lời của Mục Diên Nghi như chạm vào dây thần kinh, khiến cậu mới phát hiện ra bản thân đau thật. Không phải kiểu đau dữ dội, mà là âm ỉ, rát rát kéo dài, đặc biệt là khi nãy đi lại vài bước, ma sát khiến cơn đau cứ như cứa vào người.

Cậu nằm trở lại, kéo chăn phủ lên nửa mặt, ra vẻ bình tĩnh: "Chồng kỹ thuật tốt lắm, không đau tí nào, giống như bị muỗi đốt thôi."

Cảm thấy câu này có gì đó sai sai, Hạ Túy An vội vàng chữa cháy: "Ý là, to hơn muỗi một chút."

"..." Hình như càng nói càng sai rồi.

Mục Diên Nghi cười khẽ một tiếng, chẳng buồn so đo mấy lời loạn xạ của nhóc con kia. To hay không anh không rõ, chỉ biết hôm qua ai đó nước mắt tuôn như suối, chẳng khác gì miễn phí.

Hạ Túy An không nói thêm gì nữa, chui rúc vào trong chăn, cảm giác như ngày đầu đi làm đã gặp phải tai nạn nghề nghiệp nghiêm trọng.

Cậu không cho xem, Mục Diên Nghi cũng không ép, chỉ hỏi cậu muốn ăn gì cho bữa sáng.

Hạ Túy An đáp tỉnh queo: "Chân giò kho tàu, tôm xào cay, sườn chua ngọt, thêm bát cơm trắng nhỏ, cảm ơn ông xã."

"Cháo kê, cháo thịt nạc hay cháo trứng muối?"

Hạ Túy An lập tức thấy cuộc đời mình mất hết hy vọng, nằm bẹp như cá khô: "Vậy... ăn gì cũng được."

Mục Diên Nghi mỗi ngày đều dậy đúng sáu rưỡi, rửa mặt ăn sáng rồi đến công ty. Đa phần thời gian đều ở lại làm việc, mỗi tuần làm sáu ngày, sống cuộc đời ba điểm một tuyến: nhà – công ty – ăn uống. Bắt đầu làm từ tám giờ sáng, kết thúc tám giờ tối, giờ giấc nghiêm khắc hơn cả dân công sở bình thường.

Bạn bè hay gọi anh là "trâu bò cao cấp", nhưng anh chẳng bận tâm, cảm thấy điều đó chẳng sai. Thời buổi này, giàu đến đâu cũng phải đi làm thuê, chỉ khác nhau ở chỗ số tiền trong tài khoản.

Hôm nay là Chủ nhật, anh được nghỉ, nhưng Hạ Túy An lại dậy sớm quá, mà giấc ngủ của anh thì lại nông, vừa bị đánh thức đã phải nói mấy câu, lúc nhìn đồng hồ còn chưa đến sáu giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...