Chương 30: 30

Tối hôm đó quả nhiên trời đổ mưa. Miền Nam vào mùa này lúc nào cũng mưa dầm, đã gần tháng Bảy, thời tiết cũng trở nên oi bức hơn, nhưng từng giọt mưa đập vào khung cửa sổ nghe lại dịu dàng đến lạ.

Hạ Túy An rúc trọn vào lòng Mục Diên Nghi. Một tia sét lóe lên kèm theo tiếng sấm rền, cơ thể cậu hơi giật nhẹ, rồi lại tỏ vẻ không có chuyện gì, tiếp tục cùng anh xem bộ phim thần tượng nhàm chán.

Nam chính trong phim là tổng tài soái ca, giàu có, chỉ khẽ vung tay đã tặng nữ chính hẳn một công ty thiết kế.

Mà người bên cạnh cậu còn đẹp trai hơn, nhiều tiền hơn, lúc này còn đang đặt tay lên eo cậu, chậm rãi vuốt ve.

Đúng là phim ảnh và hiện thực cách nhau một trời một vực!

Giọng nói của Mục Diên Nghi vang lên phía trên đầu: "Sợ rồi à?"

Sợ gì? Tiếng sấm sao? Hạ Túy An cảm thấy mình bị coi thường quá, cậu nhỏ giọng đáp: "Có chồng ở đây thì không sợ."

Đây là bài học mới nhất cậu rút ra từ mấy cuốn sách: tay yếu vai mềm, việc gì cũng phải tỏ ra phụ thuộc vào đối phương, tạo cho người ta ảo giác rằng mình không thể sống thiếu họ. Hạ Túy An không hiểu cảm giác đó là gì, vì xưa nay cậu chỉ có cảm giác ấy với tiền mà thôi.

Giá mà Mục Diên Nghi có thể yêu cậu như cậu yêu tiền thì tốt biết mấy.

Cậu nằm gọn trong lòng anh, đang miên man suy nghĩ thì lại bỏ lỡ ánh mắt càng lúc càng sâu của người kia. Vòng tay ôm quá đỗi ấm áp, chẳng bao lâu Hạ Túy An đã mắt nhắm mắt mở, lơ mơ nghe thấy Mục Diên Nghi nói:

"Tiểu Kim muốn học lại không?"

Cách xưng hô này, Mục Diên Nghi chỉ dùng mỗi khi hai người lên giường. Nhưng lúc này Hạ Túy An đã buồn ngủ đến độ không nghe rõ, chỉ mơ hồ gật đầu: "Thích chồng... buồn ngủ quá..."

Sáng hôm sau, Hạ Túy An đã sớm quên sạch những chuyện xảy ra tối qua. Mục Diên Nghi đã đi làm, để lại bữa sáng trên bàn. Gần đây cậu mới phát hiện ra đồ ăn siêu ngon đó thật ra là do chính tay Mục Diên Nghi làm.

Trời ơi, nghĩ đến cảnh Mục Diên Nghi đeo tạp dề nấu ăn là cậu không dám tưởng tượng tiếp nữa.

Ăn xong, cậu chụp cái tô sạch trơn không còn một hạt cơm gửi cho Mục Diên Nghi, rồi lăn lên sofa, tìm một tư thế thoải mái để bắt đầu một ngày "lười biếng quốc dân".

Buổi chiều, cậu đang chơi game với Quách Tinh thì có người gõ cửa — là shipper. Hạ Túy An ngơ ngác nhận một kiện hàng khá nặng.

Gần đây cậu đâu có đặt gì đâu. Mà nghĩ lại thì Mục Diên Nghi cũng chẳng thể là người mua đồ online, cậu còn nghi ngờ anh ta có biết dùng app mua sắm hay không nữa.

Tiếng game vẫn mở, Quách Tinh trêu: "Không phải ông chồng của cậu gây thù chuốc oán ở ngoài, bị người ta gửi đồ về tận nhà dằn mặt chứ?"

"Sao có thể..." Nghĩ đến phong cách làm việc của Mục Diên Nghi, Hạ Túy An khựng lại, nhìn thùng hàng dưới đất bằng ánh mắt cảnh giác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...