Chương 53: 53

Chữ "yêu" từ miệng Mục Diên Nghi nói ra, khiến Hạ Túy An đang giữa cơn sóng dục mông lung mở mắt, trái tim đập thình thịch, cậu ngỡ mình nghe nhầm.

Làm sao có thể là "yêu" được chứ?

"Sao lại không thể?" – Quách Tinh vừa trượt môn kiểm tra, đang buồn rầu thì nhận được điện thoại của Hạ Túy An.

"Lão đại, người mày nói không phải là mày đấy chứ?"

"Đừng nói bậy, tất nhiên là không rồi." – Hạ Túy An vừa ăn dâu tây vừa nhìn lịch, chợt nhận ra vài ngày nữa là đến kỷ niệm một năm kết hôn của cậu và ông chủ.

"Tao thấy chỉ cần hai người thích nhau, những thứ khác không nên là rào cản." – Quách Tinh nói đến đây thì ngập ngừng, rồi chán nản tiếp lời: "Như tao với Dâu Tây vậy, gần đây cứ hay nhớ đến cậu ấy, nhớ những chuyện vụn vặt bọn tao từng trải qua. Nhưng mỗi lần nghĩ cậu ấy là con trai, tao lại thấy lấn cấn."

"Nên là tao vẫn chưa thích cậu ấy đủ sâu, chưa đến mức gọi là yêu, tao không yêu cậu ấy."

Nói qua nói lại rồi lại quay về chuyện tình cảm giữa hắn với Dâu Tây. Gần đây Hạ Túy An nghe đến phát ngán.

Cậu đặt điện thoại sang bên, để Quách Tinh tự động phát đơn phương thoại của mình.

Hạ Túy An ngồi trên sofa, trong lúc Quách Tinh lải nhải kể khổ, đầu óc cậu lại lạc sang chỗ khác – chẳng lẽ ai yêu cũng giống như cậu với Mục Diên Nghi?

Tất nhiên là không. Mấy ai từ một chú chim sẻ mà biến thành bạn trai được đâu?

Cậu thật ra nên viết sách dạy người ta mới phải, biết đâu lại kiếm được bộn tiền.

Hôm nay Mục Diên Nghi không có quá nhiều việc, buổi chiều tham dự tiệc xã giao, thấy thời gian cũng muộn rồi thì nói với Triệu Linh một tiếng rồi rời đi sớm.

Triệu Linh đã quá quen với cảnh này, người đàn ông thường ngày nghiêm chỉnh đạo mạo, đến chuyện yêu đương cũng y như chuyện quốc sự.

Mới chuyển nhà, từ căn hộ về biệt thự lưng chừng núi, nhưng có một điều không đổi – đó là mỗi lần anh về đến nhà đều có thể thấy cậu nhóc đang chờ mình trên sofa phòng khách.

Cậu nhóc đang nằm bò trên ghế, cầm sách học mà đầu cứ gật gù, rõ ràng là chán đến mức muốn ngủ.

Dì giúp việc đã tan ca, trong biệt thự chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp ở phòng khách, chiếu lên sofa da làm người trên đó trông càng thêm lạnh lùng nhàn nhạt.

Như nghe thấy tiếng động, Hạ Túy An quay đầu nhìn, đôi mắt cuối cùng cũng có chút thần sắc, giơ tay ra với Mục Diên Nghi đòi ôm.

Câu "chào mừng về nhà" còn chưa kịp nói, cậu đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh.

Cậu lập tức rụt tay lại, cả cái ôm và nụ hôn đều bỏ luôn, bịt mũi nói giọng ủ ê: "Chồng lại đi uống rượu rồi."

Mục Diên Nghi cởi áo khoác, mùi rượu cũng tan đi chút ít: "Hôm nay có tiệc tiếp khách, uống hơi nhiều. Anh đi tắm, lát nữa dạy Kim Kim làm bài tập."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...