Chương 69: 69
Hôm ấy trôi qua đặc biệt nhanh. Khi các khách mời khác còn đang cày đồng đổi điểm thì Hạ Túy An đã ngủ được một giấc. Trong phòng bật điều hòa, cậu không thấy lạnh, dám đưa chân thò ra ngoài chăn, để lộ nốt ruồi son nơi mắt cá.
Mục Diên Nghi đang làm việc ngay bên cạnh, vừa kết thúc cuộc điện thoại liền nghiêng đầu sang, thấy cậu tỉnh rồi thì nhẹ giọng nói: "Anh làm ồn đến em à?"
Hạ Túy An lắc đầu, ra vẻ thần bí nhìn anh, nói: "Em vừa nằm mơ một giấc mộng."
"Mơ gì thế?" Mục Diên Nghi hỏi.
Cậu rụt chân lại, cố làm ra vẻ huyền bí không chịu nói. Ai ngờ Mục Diên Nghi thật sự không gặng hỏi, cuối cùng chính cậu lại nhịn không được, cầm con vịt bông trên gối che mặt, lí nhí kể:
"Anh có biết chuyện chú vịt con xấu xí không? Ngày xưa có một chú vịt xấu xí đến nỗi cả đàn đều ghét bỏ. Rồi mùa xuân tới, vịt con biến thành thiên nga trắng xinh đẹp, bay về phương Nam cùng đồng loại."
Những lúc không ngủ được, Hạ Túy An thường quấn lấy Mục Diên Nghi đòi kể chuyện. Câu chuyện này không lâu trước anh vừa kể xong, vì vậy anh khẽ gật đầu, im lặng lắng nghe tiếp.
"Em mơ thấy vịt con không biến thành thiên nga, nó vẫn là vịt con xấu xí, lông lá bù xù, bị cả đàn chê bai."
Mục Diên Nghi nằm nghiêng sang, cúi đầu nhìn cậu: "Sau đó thì sao?"
Cánh của con vịt bông vẫy vẫy hai cái, giọng của Hạ Túy An vang lên phía sau nó: "Sau đó vịt con bỏ nhà đi, gặp được một chú thiên nga trắng thực sự. Thiên nga trắng đẹp lắm, còn hào phóng cho vịt con ở nhờ."
Hạ Túy An đưa con vịt sát đến trước mặt Mục Diên Nghi, bắt chước giọng vịt: "Thiên nga trắng là con ngỗng tốt, vịt con sắp yêu anh ta mất rồi."
Mục Diên Nghi khẽ vuốt cánh con vịt, phối hợp nói: "Đúng vậy, thiên nga trắng là con ngỗng tốt."
Con vịt bỗng ngừng động đậy, vài giây sau lại đập cánh dữ dội, giọng Hạ Túy An đầy bất mãn: "Sao lại tự khen mình! Thiên nga trắng không như thế!"
Mục Diên Nghi cuối cùng không trêu chọc nữa, giọng anh mang theo ý cười: "Thiên nga trắng cũng rất yêu vịt con."
Lúc này cậu mới hài lòng, vỗ cánh che mặt ngượng ngùng: "Vậy thì cảm ơn anh, thiên nga trắng."
"Không có gì, là thiên nga phải cảm ơn em."
Ngoài trời bắt đầu mưa rả rích, ánh sáng trở nên âm u, bãi cát trống không bóng người. Trong thời tiết xám xịt ấy, Hạ Túy An và Mục Diên Nghi chơi trò ngốc nghếch như hai đứa trẻ.
Thật ra, trong mơ không có thiên nga trắng. Vịt con vẫn mãi là vịt con, không có thiên nga, cũng chẳng có ai đến tìm nó.
Cậu chậm rãi ló đầu ra khỏi lưng con vịt, ánh mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm của Mục Diên Nghi.
Cậu chớp mắt, thì thầm hỏi: "Cảm ơn em vì điều gì?"
Mục Diên Nghi cúi đầu hôn lên trán cậu, ôm cả người cậu vào lòng: "Cảm ơn vịt con chịu theo anh về nhà."
Bình luận