Chương 72: 72

Trời hè dài, đêm buông chầm chậm, sao giăng đầy trời. Bên dưới bầu trời ấy, dân làng quây quanh lửa trại ca hát nhảy múa. Máy quay cũng có lúc không chen nổi vào đám đông, fan trong phòng livestream phàn nàn không quay được idol của mình.

Hạ Túy An tranh thủ rảnh rỗi giữa bầu không khí náo nhiệt ấy. Thịt đã chín, cậu ngồi trước vỉ nướng, chọn phần mềm nhất để ăn.

Đến lúc để ý thì cậu không biết từ khi nào Tống Khanh đã ngồi xuống bên cạnh.

"Sao ngồi đây ăn vậy? Mục tổng đâu?" Tống Khanh cười nói: "Tôi tưởng hai người như hình với bóng cơ mà."

Hạ Túy An không có ấn tượng gì đặc biệt với người này, nhưng không ngốc, nghe là biết chẳng phải lời tốt đẹp gì.

"Thế sao anh cũng không đi với Trần Tê?" Hạ Túy An nghiêng đầu: "Hai người lạc nhau à?"

"Có lẽ vậy." Tống Khanh ghé sát lại, giọng nhẹ nhàng: "Tôi kể cậu một bí mật nhỏ nhé."

Hạ Túy An ngậm cái nĩa: "Nhưng tôi không hứng thú biết bí mật của anh."

Tống Khanh khựng lại một chút, rồi bật cười: "Nhưng tôi muốn nói với cậu, chỉ nói riêng với cậu thôi."

Không đợi Hạ Túy An đáp lại, anh ta tự nói: "Tôi với cậu ta là couple trên màn ảnh, sau khi chương trình kết thúc thì chia tay, tranh thủ kiếm chút độ hot."

Hạ Túy An không hiểu giới giải trí, chỉ mơ hồ gật đầu, cậu quan tâm hơn là khi nào thịt mới chín.

Ngay sau đó, cậu nghe thấy Tống Khanh nói: "Cậu biết không, cậu là kiểu tôi thích. Từ lần đầu thấy cậu ở cổng làng, tôi đã rất thích rồi."

Lần này Hạ Túy An không rảnh mà quan tâm đến thịt nướng nữa. Cậu quay đầu nhìn Tống Khanh, đôi mắt đen sâu không cảm xúc, bình tĩnh lạnh nhạt.

Không ngờ lại là thái độ này, khác hẳn với tưởng tượng, Tống Khanh hơi khựng lại. Trong ấn tượng của anh ta, Hạ Túy An chỉ là một con chim hoàng yến được ông chủ nuôi dưỡng, lúc nào cũng ngước nhìn Mục Diên Nghi với vẻ phụ thuộc và thân thiết.

Lần đầu tiên thấy Hạ Túy An với gương mặt này, anh ta ngẩn người mấy giây, rồi nói tiếp: "Tôi biết tin đồn về con riêng là thật, Tập đoàn phương Bắc coi cậu như con bài bỏ đi, Mục Diên Nghi để giữ thể diện mới công khai cậu. Nếu một ngày nào đó anh ta không thích cậu nữa, cậu có thể đến tìm tôi."

Tống Khanh là diễn viên, nhan sắc không tệ. Nhưng Hạ Túy An lại dịch mông ra sau, kéo dài khoảng cách giữa hai người.

"Không cần, anh không giàu bằng Mục Diên Nghi."

Tống Khanh: "..."

Hai người nhìn nhau vài giây, vẻ mặt Tống Khanh có chút kỳ lạ, rồi bỗng cười như đã thông suốt: "Có tiền chưa chắc đã chung tình. Vừa rồi tôi thấy anh ta đang nói chuyện với Uyển An đấy."

Tống Khanh: "Có ai từng nói hai người trông hơi giống nhau không?"

Hạ Túy An nghe phiền, đứng bật dậy, cúi đầu nhìn anh ta: "Có ai từng nói anh rất đáng ghét chưa?"

Mới ăn được nửa miếng thịt, Hạ Túy An đã mất hết hứng. Nói xong cũng không đợi phản ứng của Tống Khanh, chen ra khỏi đám đông náo nhiệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...