Chương 67: Đời người ai mà chẳng có chút tiếc nuối.

Editor: Lily

Trước khi ra khỏi nhà, Lâm Bắc Thạch kiểm tra đi kiểm tra lại xem có còn dấu vết nào lộ ra ngoài không.

Cậu quấn mình kín mít, ba lớp trong ba lớp ngoài. Vết hôn trên cổ quá nhiều, mặc quần áo không thể che hết được, đành phải quàng thêm một chiếc khăn len lông dày cộm.

Quấn nhiều lớp như vậy, Lâm Bắc Thạch cảm thấy nóng.

Dù sao Dung Thành cũng là thành phố phía Nam, tuy có bị tấn công bằng ma thuật ẩm ướt lạnh lẽo, nhưng nói chung thì cũng không quá lạnh.

Hơn nữa hôm nay trời còn có nắng.

Ngồi ở ghế phụ, cậu nới lỏng khăn quàng cổ, mặt hơi đỏ bừng: "Lần sau anh đừng hôn cao như vậy nữa..."

Vừa dứt lời, Lâm Bắc Thạch liền nhận ra giọng mình khàn đặc.

Cậu ủ rũ ngồi im, không nói gì nữa.

"............" Sau đó, Lâm Bắc Thạch nghe thấy tiếng cười của Lục Cảnh Văn, rồi nghe anh nói, "Xin lỗi, lần sau anh sẽ cố gắng không cắn... Nhưng mà tình đến đậm sâu, chuyện này cũng khó mà kiểm soát..."

Mặt Lâm Bắc Thạch vừa mới hết đỏ lại ửng lên một trận nóng bừng.

"Tình đến đậm sâu", bốn chữ nghe thì văn vẻ ý nhị, nhưng lại khiến Lâm Bắc Thạch nhớ đến những hành động không mấy văn vẻ ý nhị của mình và Lục Cảnh Văn.

Chuyện này Lâm Bắc Thạch chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, hoàn toàn là mù mờ, chẳng biết gì cả, chỉ có thể để Lục Cảnh Văn dạy, dẫn dắt.

Nhưng mà, Lục Cảnh Văn là thầy không đủ tư cách. Dù sao thầy Lục chỉ có kiến thức lý thuyết, không có kinh nghiệm thực tiễn, cộng thêm cảm giác cá nhân nên dễ căng thẳng... Hai người cùng căng thẳng, đúng là hơi thảm.

Họ đặt cũng không đặt đúng, khớp cũng không khớp được.

Cuối cùng Lục Cảnh Văn quyết tâm, bất chấp tất cả, trực tiếp "bá vương ngạnh thượng cung".

Lúc đầu hai người vẫn ngồi đối diện nhau, Lâm Bắc Thạch bị hôn đến choáng váng, đôi tay thon dài, có vết chai mỏng đặt trên eo Lục Cảnh Văn.

Lâm Bắc Thạch nhớ trên eo Lục Cảnh Văn có rất nhiều vết sẹo nông sâu, là do bị điện giật để lại.

Khi tay cậu lướt qua những vết sẹo đó, Lục Cảnh Văn sẽ hôn rất mạnh.

Hôn mạnh là vì anh cảm thấy an tâm kỳ lạ.

Đó là một cảm giác khó tả, khi tay Lâm Bắc Thạch lướt qua những vết thương đó, những cơn đau âm ỉ trước kia dường như biến mất trong chốc lát.

Bóng tối sâu thẳm trong ký ức hóa thành đôi mắt của Lâm Bắc Thạch, đôi mắt màu xám nhạt xinh đẹp, đuôi mắt ửng đỏ, nước mắt lưng tròng, còn nỗi đau thì biến thành cảm giác được mơn trớn bởi lòng bàn tay Lâm Bắc Thạch.

Đôi tay mềm mại ấm áp, những vết chai mỏng manh ma sát trên eo, lướt qua những nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể, khiến Lục Cảnh Văn thấy vô cùng sướng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...