Chương 12: 12

"Đến rồi."

Xe ô tô màu đen dừng ở trước cửa sắt lớn, Thiết Ngưu vừa định ôm người xuống xe, Lâm Thu Ngôn liền cởi áo vest, vung tay ném qua.

"Mặc vào đi. Quần áo không chỉnh tề tiến vào Lâm gia quá vô lễ."

Thiết Ngưu nhìn tiểu thiếu gia một chút, mặt có hơi khó chịu, không nói hai lời trực tiếp khoác lên.

Nam nhân vóc người cao lại to, đối với hắn mà nói áo Lâm Thu Ngôn thật sự là quá nhỏ và chật, trên cánh tay bắp thịt đều lồi đi ra, lộ ra một mảnh cơ ngực rắn chắc.

Lâm tiểu thiếu gia ngắm vài cái mới hất cằm lên duỗi hai tay ra.

Thiết Ngưu khom lưng đem người ôm lấy, còn nhân cơ hội cắn một cái ở vành tai tinh xảo, sau đó trên mặt bình tĩnh nói với Lâu Cảnh trong xe nói:

"Lâu tiên sinh cảm ơn cậu"

"Không, không, không có gì."

Nhìn bắp thịt màu mật ong của nam nhân, Lâu Cảnh không tự nhiên đáp lại. Mãi đến tận khi hai người xuống xe mới vội vàng đuổi theo, nói:

"Tôi không yên lòng A Ngôn, tôi muốn ở lại với cậu ấy."

Thấy Lâm Thu Ngôn không có phản đối, Thiết Ngưu cũng không tiện nói gì, ôm người sải bước tiến vào cửa lớn Lâm gia.

"Đây là làm sao!? Thu Ngôn con làm sao vậy!"

Lâm phu nhân thấy tiểu nhi tử nhà mình bị người ôm đi vào, trong lòng sợ hãi, sốt ruột nhào tới.

"Mẹ, con không sao."

Lâm Thu Ngôn vỗ vỗ vai Thiết Ngưu, ra hiệu thả mình xuống.

Thiết Ngưu quan sát một vòng sau đó mới đem người thả ở trên ghế sa lông phòng khách, sau đó cung kính đứng ở một bên.

"Thu Ngôn bị thương chỗ nào? Nói cho mẹ nơi nào bị đau?"

Lâm phu nhân đầy mặt đau lòng nhìn con trai nhỏ.

"Không sao ạ, con đau chân chút thôi."

"Làm sao lại bị đau hả, đang yên đang lành sao bị đau chân được.

Nói đến đây, Lâu Cảnh đỏ mắt bước lên một bước, vừa cảm động lại là thương tâm nói:

"A Ngôn là do cứu cháu......"

Nhìn Lâu Cảnh cùng Lâm mẫu thêm mắm dặm muối mô tả quá trình sự việc, Lâm Thu Ngôn khổ não đỡ trán.

"Cộc cộc cộc".

Nương theo tiếng vanh liên tiếp của giày cao gót, một thiếu phụ xinh đẹp hào hoa phú quý từ trên lầu đi xuống. Thiếu phụ này chính là Lâm chị dâu Thu Ngôn - Ôn Tĩnh Như.

"Mẹ, em làm sao vậy?" Nữ nhân lo lắng hỏi.

"Vì cứu người, bị trặc chân." Lâm mẫu trong lời nửa phần oán giận trả lời.

"Vậy ra em trai là đại anh hùng!"

Ôn Tĩnh Như hé miệng cười, quay đầu vừa định đùa Lâm Thu Ngôn một chút, liền nhìn thấy nam nhân cao to đứng một bên. Trong ánh mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, sau đó lập tức khôi phục lại như cũ, khách sáo hỏi:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...