Chương 28: 28

Sau khi biết quá nhiều chân tướng, Lâm Thu Ngôn đến ngủ đến cũng không yên.

Ngày thứ hai vừa rạng sáng cậu liền rời giường, trên môi đau rát. Quay sang tấm gương vừa nhìn, đúng như dự đoán, hai mảnh bờ môi vừa đỏ lại sưng, thậm chí còn có vài chỗ rách da thấm máu.

Sớm biết như vậy thì cậu không nên nói cho nam nhân biết chuyện cậu bị Lâu Cảnh đánh lén!

Chung Bùi Viễn dục hữu không phải ở mức bình thường, sau khi nghe cái tin này làm hắn rất bất mãn, trực tiếp vượt lên, đối với môi Lâm Thu Ngôn chính là một trận mưa to gió lớn giống như thanh tẩy.

Cứ cho là Lâm Thu Ngôn nói Lâu Cảnh chỉ là hôn miệng cậu cũng không có thâm nhập, điều này cũng không làm cho Chung Bùi Viễn tỉnh táo lại, mà càng làm hắn thêm thăm dò sâu vào vòm miệng của cậu, điên cuồng liếm quét.

Lâm Thu Ngôn hoàn toàn không nhớ rõ hai người đến cùng hôn bao lâu, chỉ là cảm giác môi càng ngày càng nóng, hô hấp càng ngày càng khó khăn, mãi đến tận tới khi gần nghẹt thở, nam nhân bá đạo mới không cam lòng buông tha cậu.

Nói là trừng phạt, nhưng nhớ lại hình ảnh hương diễm, vẫn là sẽ làm cậu mặt đỏ tim đập. Quả nhiên đối với loại hành vi hung hăng của nam nhân này, cậu cũng không ghét, thậm chí có thể nói là vô cùng yêu thích.

Lâm Thu Ngôn quay về phía tấm gương, vuốt môi dưới của mình, không nhịn được cong khóe miệng lên.

Nhưng mà, sau khi lấy lại tinh thần Lâm thiếu gia phát hiện mình cười khúc khích, trong lòng nổi lên một trận lúng túng, lập tức khôi phục vẻ mặt ngày xưa, hất cằm lên, hiên ngang đi.

Lâm Thu Ngôn cho rằng thân phận Lâu Cảnh bại lộ, sẽ " điếc không sợ súng", đối với Lâm gia làm ra chuyện gì. Nhưng mà sự thực là một mảnh gió êm sóng lặng.

Có điều từ khi Chung Bùi Viễn nói cho cậu toàn bộ chân tướng, càng ngày càng bận rộn, có lúc hai người một ngày cũng không thấy được mặt nhau. Cho dù lặng lẽ đi tới Lâm công quán, cũng là mang theo Ôn Lãng đi thẳng đến thư phòng đại ca, một mình ủ mưu đồ bí mật gì đó.

Lâm Thu Ngôn ở bên ngoài đợi lo lắng, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác, có lúc bưng nước trà hạt đi vào lưu lại một chút, có lúc cầm hoa quả rửa sạch lại đi vào lưu lại một chút. Muốn từ trong khe hở nghe được nửa chữ một lời.

Chung Bùi Viễn cùng Lâm Thu Minh đều biết tâm tư nhỏ này của cậu, ai cũng không đem lời nói rõ ra.

Sau đó vài ngày, mặt ngoài bình tĩnh của Nam Thành rốt cục bị đánh vỡ.

Đầu tiên là quan lớn quân Nhật bị ám sát, sau đó là quân dụng vật tư Nhật Bản bị chặn lại, bộ đội vận tải thương vong nặng nề. Sự cố liên tiếp này làm cho Linh Mộc giận dữ, phái đội tuần tra mỗi ngày trên đường bắt người, làm lòng người bàng hoàng.

Mà việc chân chính khiến Lâm gia rơi vào hoảng loạn chính là Lâm Thu Minh bị thương.

Ngày ấy Lâm Thu Ngôn còn ở trong phòng khách đọc sách, cửa lớn Lâm gia đột nhiên bị mở ra. Đi đầu chính là Lâm Thu Minh, kính mắt của hắn có chút vết rạn nứt, cắn chặt răng mặt trắng xám mặt cắn răng, khắp khuôn mặt tuấn tú là dữ tợn. Theo sau chính là đại tẩu Ôn Tĩnh Như đầy lo lắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...