Chương 8: 8
Lâm Thu Ngôn chính mình vui vẻ xong, kéo quần lên liền đi, khốn kiếp.
Thiết Ngưu nằm ngửa trên giường nhỏ, có chút buồn bực nghĩ.
Hôm qua dùng miệng cùng tay đem Lâm tiểu thiếu gia hầu hạ được thích tới trời đi, đại bổng tử của mình cứng rắn đến sinh đau, đến động cũng chưa được sáp. Hắn cảm giác chính mình ngộ ra một cái đạo lý vợ là cái gì, không thể nuông chiều thành quen, thời điểm nên thao vẫn là phải cường thế thao một cái......
"Thiết Ngưu tôi luôn luôn không bắt ép người khác..."
"Ngày đó có người cầu nó thao cậu...."
Trong đầu không biết như thế nào liền vang lên mấy câu nói đó, Thiết Ngưu cảm giác mặt mình có điểm đau......
Hắn hung hăng lau mặt một phen, phun ra một ngụm khí. Mặc áo khoác vải thô ngoài, cầm lấy một phong thư, cẩn thận đặt vào trong túi, đi ra cửa phòng.
Bên trong tiểu viện cũ nát đưa tới một xe kéo mới tinh, đó là sớm hôm nay Lâm Thu Ngôn phái hạ nhân đưa tới. Thiết Ngưu nhìn xe kéo cong miệng cười, thuần thục kéo xe lên, cước bộ vững vàng chạy.
Tuy rằng tình hình trước mắt rối loạn, nhưng chợ Nam Thành vẫn vô cùng náo nhiệt. Thiết Ngưu kéo xe kéo nhìn không chớp mắt, hoàn toàn không để ý tới người muốn ngồi xe. Cứ như vậy đi lại vài vòng, không có gặp người nào khả nghi, liền đi thẳng đến một tiểu quán bán trà đản.
"Lão bản cho hai gói trà đản nhỏ."
"Vâng! Hai gói trà đản."
Ông chủ trung niên cười tủm tỉm đem trà đản đã được gói đưa qua.
Thiết Ngưu từ trong túi lấy ra tiền, một tay tiếp nhận trà đản, một tay đem tiền đưa đi, thuận tiện bí mật mang phong thư cùng tiền đưa cho lão bản.
Ông chủ trung niên bình tĩnh nhận lấy, thuận tay bỏ tiền vào bên trong chiếc hộp, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Thiết Ngưu, đi theo sau cười nói:
"Ngài đi thong thả!"
Thiết Ngưu tùy ý khoát tay, kéo xe tiếp tục đi trước.
Quay người đi liền đến Lâm công quán. Thiết Ngưu vừa định đi vào thì thấy cửa sắt lớn từ trong mở ra, sau đó là hai thanh niên ngọc thụ lâm phong đi ra.
"A Ngôn lần sau tới nhà của tôi đi, ở đó tôi còn có mấy cuốn sách tiếng Anh, cậu nhất định thích!"
Thanh niên trong mắt tỏa ra ánh sáng, bắt lấy cổ tay Lâm Thu Ngôn kéo kéo, vô vùng chờ mong nhìn cậu.
Đối với động tác thân cận của thanh niên, Lâm Thu Ngôn vẫn thấy rắc rối, nhưng mà tốt xấu gì cũng là bạn từ nhỏ của mình lại là bạn cùng lớp, đương nhiên không nên tỏ thái độ cự tuyệt ra ngoài, hòa nhã nói:
"Khi nào rảnh, tôi sẽ tự đến."
"Quá tốt, chúng ta đã hẹn!"
Thanh niên nghe được đáp án sau có chút kích động, cầm cổ tay Lâm Thu Ngôn nắm thật chặt.
Một chiếc xe hơi cao cấp màu đen đứng ở cổng lớn, Lâm Thu Ngôn lên tiếng nhắc nhở
"Lâu cảnh, cậu về trước đi, có muốn Lâu tiên sinh sốt ruột hay không."
Bình luận