Chương 56: 56
Chương 56:
"Cái ông đó có phải sắp chết rồi không?"
Những trái dâu tươi được rửa sạch sẽ và xếp gọn gàng từng trái một trong chiếc hộp trong suốt chuyên dùng để đựng dâu tây.
Xung quanh là những tạp âm vang vọng cùng nhân viên đi tới đi lui, Vương đạo vừa nói xong, giọng nói cũng bị âm thanh huyên náo bên trong nuốt hết.
Người nói, muốn nói gì cũng đã nói hết, người nghe có nghe hay không thì không rõ, nghe được nhiều hay ít cũng không thể nào biết được.
Vương đạo nhìn phim trường, tay đặt trên đầu gối, bộ dáng chậm rãi, không nói đến dâu tây nữa, nói trở về cốt truyện.
Vương đạo: "Cũng không giấu diếm cậu, tôi với La Hồng, lão Ngô bọn họ đã thảo luận rằng, nếu cậu là La Dự, gặp được tình huống phải rời đi như bây giờ và tình huống mang Lâm Hi đi, cậu sẽ làm như thế nào."
Vương đạo quay đầu nhìn Phương Lạc Bắc: "Để tôi đoán, theo như những hiểu biết của tôi đối với cậu, cậu khả năng đến gặp mặt họ cũng không được một lần, có rất nhiều người có thể thay cậu xử lí tình huống hai mẹ con người kia đúng không?"
Phương Lạc Bắc thần sắc nhạt nhẽo, nhìn không ra nửa điểm cảm xúc, phối hợp với lời này của Vương đạo, tổng kết bốn chữ: "Xử lý một chút."
Vương đạo vỗ tay một cái: "Đúng vậy." Chính là câu này! Xử lý một chút.
Phương Lạc Bắc là người nào? Chuyện này là gì mà để anh tự mình ra mặt?
Người ở bên cạnh anh có thể thay anh làm rất nhiều chuyện, nếu thực sự có đôi mẹ con như vậy, nhiều lắm là để Triệu Húc Đông ra mặt là đủ rồi, thậm chí cũng không cần La Dự bày ra điều kiện khiến người khác không thể nào cự tuyệt, hoặc dụ dỗ mà cứ như đe dọa, một gia đình mẹ con như vậy nhẹ nhàng là có thể đem theo cùng Lâm Hi.
Vương đạo trong lòng mắng "Đồ đàn ông thúi", giáp mặt "Khen" nói: "Không hổ là Phương Lạc Bắc cậu."
Phương Lạc Bắc cũng không khiêm tốn: "Đáng tiếc kịch bản của anh không cho tôi con đường phát huy."
Vương đạo nhướng mày, luận về diễn nhiều, ông xếp thứ hai, Vân Dao cũng không dám tiến lên thứ nhất: "Tôi phải cảm ơn cậu sao, tự do phát huy? Chẳng lẽ cậu còn muốn đưa hai mẹ con họ đến Châu Phi đào than đá?"
Phương Lạc Bắc đậy nắp hộp dâu tây, cầm đứng lên: "Không phải là không có cảnh mỏ than ở Châu Phi à?"
Vương đạo đi theo đứng lên: "Cậu vẫn còn hăng hái đúng không?"
Phương Lạc Bắc đi vào trong hậu trường: "Là anh nói, không phải tôi nói."
Vương đạo: "Vậy tôi sẽ nói cách khác."
Phương Lạc Bắc: "Cái cách khác của anh không thể xảy ra, tôi không có quặng. Ở Châu Phi cũng không có tài sản."
Vương đạo đi theo anh, nói một hồi liền trở về bộ dạng của lão ngoan đồng ngày xưa, vừa đi vừa nói chuyện.
Hậu trường bên này là nhà Lâm Hi và là cảnh mà La Dự đến tìm mẹ của Lâm Hi nói chuyện, nội cảnh phòng khách nhỏ hẹp, cách một cánh cửa chính là phòng bếp.
Bình luận