Chương 6: Ngủ.
Còn lâu Lộ Hủ mới giúp bé búp bê tắm giặt, nhiều lắm thì thấy người tí hon không làm được cái gì, tiện tay mở nước cho bé thôi..
Anh mở nước lavabo, để dầu gội, sữa tắm, khăn mặt một bên.
Nghĩ đến bé búp bê chỉ có mỗi cái quần ống loe xinh xinh, Lộ Hủ lấy cái khăn tay mới, khoét ba cái lỗ, dùng vải thừa cắt thành thắt lưng nhỏ, chuẩn bị xong đồ nghề mới túm cổ búp bê đặt lên bệ rửa, hờ hững bảo: "Tắm đi."
Tư Miên coi bồn rửa tay như bể bơi, tự do bơi lội, vui vẻ bơi tới bơi lui. Chơi một chốc mới bò khỏi bể bơi, đến cạnh bàn chải của Lộ Hủ, thử nhấc nó lên, nhưng quá nặng nên đành bỏ cuộc.
Bé là búp bê, chẳng biết có bàn chải dành cho búp bê không nữa, mặt buồn thiu.
Hết cách, chỉ có thể súc miệng bằng nước, sau đó chạy đến trước gương nhe răng dòm kỹ, răng sạch boong!
Bé nhìn bản thân trong gương, chớp mắt nghi ngờ, hình như bé không còn giống hồi xưa.
Hiện tại kích thước vẫn nhỏ, nhưng có thể thấy mình đã biến thành dáng vẻ người lớn.
Bé lớn rồi.
Bé búp bê trần như nhộng pose dáng điệu đàng trước gương: "Đẹp zai~"
Tư Miên hài lòng ngâm nước ấm, đợi chủ nhân quay lại, bé đã mặc xong áo ngủ bằng khăn.
Cái áo ngủ rộng thùng thình, nhưng chất vải rất mềm, thoải mái.
Nhưng bên dưới lạnh run rẩy, bé xoa xoa vạt áo.
"Chủ nhân~" Mắt Lộ Hủ bắn xuống, Tư Miên chỉnh lại giọng:" Lộ Hủ, không đi ngủ hả? Vào phòng khách làm gì?"
"Cậu, ngủ ở phòng khách."
Tư Miên khiếp hồn: "Sao lại thế? Làm búp bê của chủ nhân, đương nhiên phải ngủ chung với chủ nhân chứ."
"Tư Miên, đừng có một tấc lại muốn tién thêm một thước."
Lộ Hủ ném búp bê lên sopha, nhắc lại: "Đừng có bày trò."
Chủ nhân lại thành chủ nhân lạnh lùng, Tư Miên chẳng biết tại sao Lộ Hủ biến thành dạng này, đau thương thở dài: "Dạ dạ, nhưng bé sợ tối lắm."
Sợ tối? Lộ Hủ đột nhiên nhớ ra, hồi cấp 3 anh với bạn chơi thoát khỏi mật thất, đụng trúng Tư Miên lạc đường trong một căn phòng. Tư Miên bám lấy anh như dây leo, vùng vằng thế nào cũng không cắt đuôi được, mãi đến lúc ra khỏi mật thất, cậu mới khẽ thở phào.
Lúc đó Tư Miên báo đáp vị ân nhân này như nào nhỉ?
Tư Miên nói: "Hứ, ai sợ tối? Cậu cho rằng tôi bám cậu sao? Đừng tự dát vàng lên mặt."
Sợ tối cục cức!
Cố ý ngáng dường không cho anh chơi thoát khỏi mật thất mới đúng.
Đồ lừa đảo.
Lộ Hủ nói: "Sợ tối thì thức đi, đừng có ngủ."
Tư Miên không thể tin nổi, dựa vào lưng ghế sopha, mắt đẫm nước, tính dùng nước mắt của mình đánh thức lòng trắc ẩn của Lộ Hủ.
Bình luận