Chương 36: 36
Dạo này Lười có hơi lơ đãng, quên mất xưng hô giữa thụ với công là "tui - anh", Lười không nhớ mấy chương trước có bị sai xưng hô không, nếu có thì mong mọi người báo cho Lười biết để Lười sửa lại nha.
_________
Edit: Bình Boong + Gà
Beta: Ây ai hehe
Checker: Gà
***
Có lẽ là ăn quá no nên dễ suy nghĩ lung tung.
Cố Bồng tỏ vẻ, tui muốn ra ngoài tản bộ, tản bộ tản bộ.
"Bây giờ á?" Văn Tắc nhìn thời gian, rồi lại xem nhiệt độ bên ngoài, biểu cảm kỳ dị: "Em chắc chứ? Bên ngoài lạnh lắm đó."
Cầu Tuyết Nhỏ mà cứ như vậy đi ra ngoài, chưa đi được mấy bước bị đông lạnh thành nhóc ngốc rồi.
Lúc này Cố Bồng mới nhớ ra, bây giờ trời rất lạnh, nhưng lạnh một chút cũng tốt, có thể làm đầu óc tỉnh táo trở lại.
Thấy cậu vẫn kiên quyết, Văn Tắc đành chấp thuận, anh gật đầu đồng ý nói: "Thôi được, để tôi đi lấy áo bông cho em."
Cầu Tuyết Nhỏ vẫy đuôi, còn tưởng rằng bản thân có thể được đi dạo một mình, ai ngờ sau khi Văn Tắc khoác áo khoác có mũ lên cho cậu, cũng đi theo ra ngoài.
"Ngao?" Cố Bồng không vui, Văn Tắc đi bên cạnh thì có thể vui vẻ đi dạo được, cậu muốn đi một mình: "Ngao ngao!" Anh đứng lại, đừng đi theo tui.
Văn Tắc khựng lại: "Đừng dữ vậy chứ."
Thứ lỗi cho anh nói thẳng, cục bông tròn vo mặc chiếc áo lông nhỏ, giận lên càng đáng yêu.
"..." Bảo người khác đừng theo mình, quả thực không cần kích động như thế, sau khi tiếp thu ý kiến, Cố Bồng nhẹ giọng lại: "Ngao ngao." Tui tự đi.
Đáng yêu quá!
Văn Tắc cười nói: "Tôi đi cùng em."
Cố Bồng tức giận, nói to thì bảo hung dữ, nói nhỏ thì không nghe, rốt cuộc anh muốn như nào?
"Ngoài trời tối thế này rồi, tôi không yên tâm." Văn Tắc nói thật: "Khụ, em đáng yêu như thế này, ngộ nhỡ bị người ta nhét vào bao tải bắt đi, tôi biết làm sao mà khóc đây?"
Cố Bồng: "..."
Nói chuyện thì nói bình thường, làm gì mà đột nhiên nịnh nọt thế.
Thôi quên đi, muốn đi cùng thì đi, Cố Bồng quay người sang hướng khác, cùng tay cùng chân bước về phía trước, lóng ngóng thấy rõ.
"Phụt..." Văn Tắc vô tình thấy cảnh này, cúi đầu cười lớn, nhất thời không biết là tên nhóc này đang cố ý giở trò, hay thật sự chỉ là đơ thật.
Cười xong, anh vẫn cong môi, có ý tốt nhắc nhở cậu: "Em đang đi cùng tay cùng chân đấy, Cầu Tuyết Nhỏ."
Cố Bồng sớm đã cảm thấy hành động của mình có chút là lạ, nhưng lại không biết lạ ở đâu, sau khi bị nhắc nhở thì tứ chi không phối hợp, suýt nữa đã tự bị mình vấp ngã.
Địu, mất mặt quá, xấu hổ chết mất!
Sao có thể như vậy chứ?
Thấy Cầu Tuyết Nhỏ loạng choạng, Văn Tắc muốn bước lên đỡ cậu, nhưng chưa kịp đỡ thì đối phương nhanh chóng đứng lên, phóng như bay ra ngoài.
Bình luận