Chương 37: 37

Trong nháy mắt Diệp Phồn đưa tay mở cửa, qua cửa thép nhìn thấy La Tú Hoa đang hung tợn nhào tới, cậu đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thân thể nhanh hơn não phản ứng trước, lập tức nghiêng người né sang một bên.

La Tú Hoa nhào vào hư không, loạng choạng theo đà va vào cánh cửa, tóc tai rối bù.

Diệp Phồn đứng một bên không thể tin vào mắt mình, lại có chút hoảng sợ, kinh hô: “Mẹ, đây là người muốn làm cái gì!”

La Tú Hoa đập vào cửa vẫn còn có chút choáng váng, lắc lắc cái đầu nhìn cho rõ Diệp Phồn ,hung tợn nói: “Làm gì? Mày cho là tao sẽ để yên cho mày đi Thiệu gia mật báo sao?”

“Con nói rồi, trước khi mọi người rời đi, con sẽ không báo cảnh sát. Mẹ, đã làm sai chuyện thì phải gánh vác hậu quả”. Diệp Phồn khổ sở nhìn La Tú Hoa.

“Hừ, việc sai lầm nhất trên đời này của tao chính là rước mày về nhà, hiện tại bọn tao khắp nơi trốn chui trốn lủi, mày lại có thể thoải mái dễ chịu ở Thiệu gia, không có chuyện tốt như vậy đâu, hôm nay tao nhất định đồng quy vu tận với mày”. La Tú Hoa vừa nói vừa căm hận nhìn cậu.

Diệp Đức Toàn bị hành động của vợ mình dọa cho choáng váng, hồi thần lại mới nơm nớp lo sợ nói: “Tú Hoa, bà điên rồi à, bà định làm cái gì đấy?”

La Tú Hoa trừng mắt liếc Diệp Đức Toàn “Tôi biết mình đang làm cái gì, nếu hôm nay không giữ được thằng tiểu súc sinh này, chúng ta có thể đi được sao, chúng ta đã không còn đường lui rồi, còn không mau ra đây giúp tôi, nếu không sẽ cùng nhau ngồi tù đó”.

Diệp Đức Toàn giãy giụa nhìn Diệp Phồn, cuối cùng cắn chặt răng, lại lần nữa nhìn Diệp Phồn với ánh mắt khác trước, hoàn toàn xa lạ, tàn nhẫn: “Diệp Phồn, ngươi đừng trách ba mẹ, đây là mệnh của ngươi rồi”.

La Tú Hoa cùng Diệp Đức Toàn tiến lên vây kín Diệp Phồn, làm cả người Diệp Phồn khẩn trương, cậu cảm thấy hai người trước mắt đã không còn là cha mẹ trong miệng cậu nữa, mà là những kẻ hoàn toàn mất hết nhân tính.

Mong muốn được sống làm cho thần kinh Diệp Phồn căng đến lợi hại, mồ hôi rơi trên trán cũng không nghĩ lau đi.

La Tú Hoa đưa mắt ra hiệu cho Diệp Đức Toàn, Diệp Đức Toàn nhìn chằm chằm Diệp Phồn, đột nhiên giơ tay lên bắt người.

Diệp Phồn nhanh chóng né tránh, nhưng La Tú Hoa lại chồm lên, cầm dây điện muốn vòng cổ cậu, cậu cầm lấy ấm nước trên bàn ném La Tú Hoa, đập vào cửa bếp, cái ấm vỡ vụn.

Diệp Đức Toàn lại từ phía bên kia bắt cậu, Diệp Phồn ném cái gối dựa lưng ghế về phía bọn họ, sau đó muốn nhân cơ hội chạy về phía cửa trốn thoát.

Cậu mới động đến then cửa, cửa như sắp được mở ra thì cổ bị La Tú Hoa cầm dây điện quàng được, Diệp Đức Toàn cũng tiến lên dùng sức, cả người Diệp Phồn bị kéo lại vào trong.

Tay Diệp Phồn gắt gao cầm lấy sợi dây ở cổ, toàn thân giãy giụa, trên mặt đã sung huyết hồng trướng.

Cậu giờ phút này hô hấp bắt đầu khó khăn, trong đầu không còn nghĩ được gì nữa, chỉ có thể mãnh liệt mong muốn được sống, nói bản thân không được từ bỏ, nhất định không thể chết được, nhất định không thể chết được, bằng không sẽ có người thương tâm, cậu không muốn làm hắn thương tâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...