Chương 63: 63
Ánh mắt Diệp Phồn không hề ôn nhu, mà là nghiêm túc lãnh liệt, không chút nào sợ hãi, tiêu sái đối mặt nói mấy tên côn đồ nhanh chóng cút đi.
Bạn học trong lớp đối với Diệp Phồn ấn tượng thay đổi rất nhiều, không nghĩ tới Diệp Phồn vốn ôn hòa nhã nhặn cũng có thể có khí thế như vậy.
Có nữ sinh còn cảm thán, "Hảo soái a!"
Bất quá vài cái tên côn đồ kia cũng không có sợ hãi, bọn họ không tin Diệp Phồn sẽ thật sự gọi cảnh sát, chỉ là phô trương thanh thế mà thôi, có kẻ đập bàn cười ha ha, kẻ thì ôm bụng cười khoái trá, muốn lấy tay dí dí vào đầu Diệp Phồn, "Thật sự là cười chết bọn tao, sợ hãi quá đi!"
Diệp Phồn cũng không để yên để bọn lưu manh đụng một ngón tay vào mình, kết quả ngay tại lúc tay tên lưu manh còn cách người Diệp Phồn 1 cm bỗng dưng dừng lại, ngón tay còn đang phát run.
Cả người tên lưu manh tóc mào gà vặn vẹo, mặt mũi nhăn nhó, mồm phát ra tiếng kêu thảm thiết, kêu to buông ra.
Lý Thiệu Quân lấy tay kẹp lấy cái tay kia của tên côn đồ, lạnh lùng nhìn đám côn đồ trước mắt, "Cho các ngươi ba giây, nhanh chóng cút khỏi đây."
Tiểu muội trong đám lưu manh nhìn Lý Thiệu Quân hành động thật soái , còn muốn thưởng thức, nhưng hiện tại chình là bất lợi cho phía bên mình, kia nàng sẽ không khách khí nữa, thái độ còn thực kiêu ngạo, "Huynh đệ, chúng ta chính là đến mượn chút tiền để dùng, làm chi mà phải tức giận lớn như vậy, chúng ta bên này có vài người đó."
"Lũ ngu, ở đây là lớp học ban nhất, thức thời thì mau cút." Lý Thiệu Quân nhìn mấy tên này không khác gì lũ thiểu năng, đi vơ vét tài sản của học sinh cũng không mang đầu óc.
Không khí vốn đang giương cung bạt kiếm, lớp học toàn bộ cười vang.
Tiểu nữ sinh tức giận đến mặt đỏ lên, cảm thấy lũ học sinh này rất đáng giận, ra hiệu một chút, mặt sau vài người cư nhiên lấy ra thiết côn từ ống quần.
Tên côn đồ tóc xanh vuốt thiết côn trong lòng bàn tay, hung tợn nhìn Diệp Phồn cùng Lý Thiệu Quân,"Các ngươi thức thời thì thả ta huynh đệ bọn tao ra." Sau đó đem lại đem thiết côn quét về phía chỗ ngồi của các học sinh khác, uy hiếp nói: "Chúng này nữa, nhanh lên đem tiền lấy ra, còn dong dài tao cũng không khách khí."
"Tốt, tao đây buông hắn ra." Lý Thiệu Quân nâng lên khóe miệng, mắt hàm chứa ánh sáng lạnh, trên tay ra sức vặn tay của đối phương, tên đầu mào gà bị xoay người sang một bên, Lý Thiệu Quân lại cho tên đó thêm một cú thúc vào bụng, đầu mào gà cả người đều quỳ khuỵa về phía trước.
Lý Thiệu Quân xuất thủ quá nhanh, mọi người còn chưa kịp thấy rõ chuyện gì xảy ra, đầu mào gà đã quỳ gối ở trên bục giảng, còn đang ôm lấy cánh tay, vừa đau vừa sợ nói không ra lời.
Mấy tên côn đồ còn lại đều sợ ngây người, hoảng sợ nhìn Lý Thiệu Quân.
Lý Thiệu Quân cho Diệp Phồn một cái nháy mắt, hai người cùng nhau đi ra phía trước, Diệp Phồn lại bồi thêm một quyền đối với kẻ đang quỳ trên mặt đất, tên côn đồ mất trọng tâm, ngã xuống bục giảng.
Bình luận