Chương 11: 11
"Cậu xác định xin nghỉ sao?"- Mạc Chính Sơn có chút thất vọng, nhìn Cố Nhạc Lăng suy yếu mỉm cười.
Mặc dù cô Trần sắp vào dạy thật nhưng ông cũng đã sắp xếp một vị trí khác dành cho Cố Nhạc Lăng, không để cậu chịu thiệt như vậy.
Cậu là nhân tài. Ông luyến tiếc.
Cố Nhạc Lăng vẫn nở nụ cười ôn nhuận như cũ, nhưng trong lòng đã quyết.
Nơi đây không còn thích hợp với cậu nữa. Cậu không thể vô tư đối mặt với Đoàn Ngạc Niên xem như không có chuyện gì, hơn nữa một Mục Thiểm Tây đang rình rập xung quanh đã khiến cậu chịu không nổi.
Thầy Mạc tuy buồn nhưng vẫn tôn trọng quyết định của Chaeyoung. Đưa tháng lương cuối cho cậu, ông còn nói thêm.
"Sau này cần gì cứ liên lạc với tôi. Thầy Cố, tài năng của cậu không thể để mai một được."
Cố Nhạc Lăng cảm kích gật đầu mấy cái rồi rời khỏi phòng thầy hiệu trưởng.
Bóng lưng đơn độc của Cố Nhạc Lăng trải dài trên hành lang rộng lớn, cậu có chút mông lung không biết mình nên đi về đâu.
Về nhà?
Đó cũng không còn là nơi an toàn nữa rồi.
...
Mục Thiểm Tây lại đến, như những lần trước hắn luôn tỏ ra cưng chiều Cố Nhật Tuệ trước mặt cậu, ngược lại ánh mắt ám muội lại ném về bên đây. Nhưng kỳ lạ là lúc Cố Nhật Tuệ rời đi uống nước, hắn vẫn không động tay động chân, điều này làm Cố Nhạc Lăng vừa mừng vừa sợ
Mục Thiểm Tây thu hồi vẻ ân cần, chân mày sắc bén chuyển chuyển trông có chút gian trá, hướng Cố Nhạc Lăng đang chuẩn bị vào phòng ngủ cười nói.
"Ở lại đây."
Chân Cố Nhạc Lăng khựng lại, bả vai hơi run, đấu tranh một chút rồi quay trở lại, cậu nhìn hắn, ánh mắt chất chứa sự chán ghét và lo sợ.
Mục Thiểm Tây không để ý, hắn không cho là Cố Nhạc Lăng dám cãi lời mình, cậu hiện tại đang nằm trong lòng bàn tay hắn mặc hắn chơi đùa.
Mấy ngày nay đều bị hắn chơi đến ngất đi tỉnh lại mấy bận, đều không ai biết, không một ai cứu được Cố Nhạc Lăng .
Kể cả Cố Nhật Tuệ, người em gái mà cậu ta yêu quý chẳng phải cũng "dâng hai tay" anh trai mình cho hắn đấy sao?
Chẳng qua là một người câm. Mục Thiểm Tây không ngại nàng có thể gây ra chuyện gì lớn.
Vui nhất là có một lần Cố Nhạc Lăng không chịu nổi nữa muốn rời đi tìm nơi khác mà ở liền bị Cố Nhật Tuệ gạt phắt, giận dỗi mấy ngày liền, cố ý để Cố Nhạc Lăng suy nghĩ lại, nhìn bộ dáng túng quẫn của cậu ta lúc đấy, hắn cảm thấy sảng khoái hơn bao giờ hết.
Hắn tự tin cho rằng không một nam nhân nào dám thừa nhận mình bị cưỡng hiếp hết.
Đùa giỡn Cố Nhạc Lăng rất vui, nhìn bộ dạng run rẩy trên giường của cậu ta càng thích mắt.
Mục Thiểm Tây cảm thấy trêu đùa Cố Nhạc Lăng là một thú vui lành mạnh. Mỗi lần chà đạp cậu ta xong, tâm tình đều tốt hẳn lên.
Bình luận