Chương 18: 18
Lúc Tiết Hưng lái xe về đến nhà thì trời đã gần tối. Hắn nhìn thiếu niên bên cạnh đã ngủ gục không khỏi đau lòng thở dài một tiếng.
Không biết chuyện gì đã xảy ra mà Cố Nhạc Lăng không chịu thông báo với Cố Nhật Tuệ một câu, càng không muốn nán lại bệnh viện lâu.
Tiết Hưng cẩn thận tránh chỗ băng bó ra, bế người lên không chút khó khăn.
Quá gầy.
Em trai so với lúc trước ốm hơn nhiều lắm.
Trước mắt, phải để cho nó nghỉ ngơi hẵng đã rồi tính sau.
Nghĩ kỹ, Tiết Hưng ôm người mang vào nhà, bên trong lại tối om như thường lệ.
"Lâm Nghê. Bật đèn lên giúp tôi."
Gọi mấy lần không có tiếng đáp trả, đành phải đặt Cố Nhạc Lăng xuống ghế sofa, vừa để người xuống thì đèn lại sáng.
Điềm Điềm leo xuống ghế, gương mặt nhỏ nhắn còn có chút buồn ngủ mơ hồ kêu lên.
"Ba ba?"
Tiết Hưng thay đổi một cái gối dựa cho em trai nằm rồi mới quay sang nhìn con gái.
"Là con bật đèn sao?"
Điềm Điềm gật đầu.
"Con nghe thấy ba gọi mẹ, nhưng mẹ còn đang ngủ."
Tiết Hưng nghiêm mặt, không vui trầm giọng.
"Lần sau không được tự ý động vào mấy thiết bị điện trong nhà, nhớ không?".
Điềm Điềm ủy khuất, ôm lấy chân ba mình làm nũng, chợt nhìn thấy người đang nằm trên sofa không khỏi vui mừng reo lên.
"Lăng Lăng."
Nhưng Cố Nhạc Lăng không vì thế mà tỉnh dậy, hơi thở còn có chút gấp gáp.
Điềm Điềm cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cô bé nhìn gương mặt tái nhợt xanh xao của Cố Nhạc Lăng liền lo lắng nói.
"Ba ơi. Lăng Lăng bệnh rồi."
Tiết Hưng sờ sờ đầu con gái không nói gì, nghĩ nghĩ lại bế Cố Nhạc Lăng lên mang vào phòng riêng của mình.
...
Ém góc chăn cho em trai xong liền thấy Điềm Điềm đã leo lên giường nằm bên cạnh chú của nó.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại sờ sờ gương mặt trắng nhợt của thiếu niên như xoa dịu bớt nỗi đau nàng đang mang trong người.
Điềm Điềm hết hôn lên trán cậu rồi lại kề sát tai thầm thì.
"Không đau, không đau. Lăng Lăng mau hết bệnh để chơi với Điềm Điềm nhé."
Tiết Hưng nhìn một màn ấm áp này thì không nhịn nổi giương khóe miệng. Nhưng bây giờ cũng đã muộn, không thể để đứa nhỏ ngủ trễ như vậy được.
"Điềm Điềm mau về phòng ngủ, mai con còn phải đi học, nghe không?"
Điềm Điềm bĩu môi, hai tay ôm lấy Cố Nhạc Lăng không chịu buông.
"Không được. Lăng Lăng đang lạnh lắm, con phải sưởi ấm cho chú ấy.
Tiết Hưng nghe thấy thế liền cảm thấy không ổn.
Bình luận