Chương 27: 27
"Chú ơi. Tay của Chú."
Giọng nói non nớt của trẻ con như đánh tỉnh Felix.
Tức thì, cơn đau rát từ vết đứt khiến anh nhíu mày lại, nhìn xuống mới phát hiện dao đã cắt trúng lòng bàn tay từ lúc nào.
Anh nhìn Tiểu Ca đang ngồi trên bàn ăn, rụt rụt cổ, len lén nhìn anh rồi nói khe khẽ."Không cần gọt táo cho con."
Felix không nói gì, trầm mặt một lúc rồi mới xả nước rửa sạch máu đang chảy ra.Vết thương không quá sâu nhưng cũng đã chạm tới phần thịt tơ, tốt nhất là nên sát trùng qua.
Chút đau đớn này vẫn không là gì so với nỗi day dứt trong lòng anh hiện tại.
Tất cả đều do anh mà ra.
Giá như có thể tìm em ấy sớm hơn một chút.
Giá như lúc đó có thể bỏ qua tất cả... chạy đến bên em ấy, thì hiện tại...Cố Nhạc Lăng cũng sẽ không bị bắt đi mà không rõ tung tích.
Đứa nhỏ nhìn Felix một hồi, cảm thấy anh không thích nói chuyện nên càng thận trọng hơn, cúi đầu uống hết ly sữa.
Vệt râu sữa trắng kia làm Felix bật cười.Phải rồi.anh bi quan thì được gì?
Mau chóng tìm ra người mới là quan trọng.
Với cả...
Tiểu Ca sững sờ một lúc rồi mới dám đưa tay lên trán mình sờ sờ.
Chú..Chú hôn mình?
Hiện tại, anh còn phải chăm sóc cho bảo bối nhỏ.
"Đi tắm.".
Giọng nói trầm ấm vang lên khiến Tiểu Ca thôi suy nghĩ vẩn vơ, chậm rãi xuống ghế, xác định Felix không khó chịumới lẽo đẽo theo sau.
Không lâu đâu. Anh thề.Lần này, anh sẽ không bao giờ buông tay cậu ra nữa
....
"Lần đó, tôi đi công tác ở thành phố A thì gặp Nhạc Lăng ở đường cái." Gương mặt Tiết Hưng tái nhợt, nhìn sắc mặt mọi người trong phòng, cẩn thận thuật lại.
"Chân nó bị thương, cả người toàn là máu.
"Cố Nhật Tuệ run lên, mím chặt môi, không muốn gián đoạn anh. Đoàn Ngạc Niên nắm bắt được trọng điểm.
"Anh đã đưa em ấy về nhà sao?". Tiết Hưng vuốt ve mái tóc của con trai đã ngủ say, gật đầu.
Hồi tưởng một chút, rồi mới nói tiếp.
"Nó cứ cầu xin tôi không được nói cho Cố Nhật Tuệ biết, một mực giấu đi. Về đến nhà liền sốt cao gần hai ngày... tôi có hỏi thì mới biết là Nhạc Lăng thiếu nợ người ta."
Cố Nhật Tuệ lúc này không nhịn nổi, khàn giọng lớn tiếng.
"Nợ nần gì với tên khốn đó."
Tiết Hưng bối rối ôm đầu.
"Anh không biết. Đêm đó, anh chỉ lo mấy đứa nhỏ, quên mất thằng bé, anh không ngờ..."
Không ngờ, Cố Nhạc Lăng bị người bắt đi.
Càng nghĩ càng thấy bản thân đúng là một ngu ngốc.
Bình luận