Chương 30: bạo lực
"Đây là tín hiệu được ghi lại đêm đó."
Phi Dực chỉ những chấm đỏ đang hiển thị trên màn hình, Cố Nhật Tuệ và Đoàn Ngạc Niên nghiêm túc lắng nghe, trong lòng lại không khỏi cảm thán tài hoa của gia tộc Normand.
Quả nhiên, tín hiệu ghi lại đêm hôm đó: bảy chấm đỏ tụ tập ở cùng một địa điểm.
Đoàn Ngạc Niên liền biết đây là đâu.
"Đây đúng là trạch gia của Mục gia."
Họ đều không dám thở mạnh, tập trung cao độ dõi theo.
Lúc tan tiệc tầm hai mươi mốt giờ, bốn mươi lăm phút.
Bảy chấm đỏ đã bắt đầu có chuyện động rõ ràng, chúng đã bắt đầu rời khỏi trạch gia.
Kỳ lạ là, bảy chấm đỏ không đi chung mà chia thành nhóm nhỏ dừng lại ở mỗi nơi khác nhau.
Đoàn Ngạc Niên nhíu mày nhìn kĩ, đây là phân tách ra... không muốn để lộ hành tung.
Nhớ đêm đó, đoàn người Mục Thiểm Tây đến gồm có ba chiếc xe, hai chiếc dành riêng cho vệ sĩ, chiếc còn lại dành cho hắn, cũng rất có thể bọn chúng sẽ chuẩn bị thêm vài chiếc nữa để phân thành nhóm nhỏ...
Mục Thiểm Tây cũng có thể che mắt người ngoài bằng cách đi về bằng xe vệ sĩ.
Đúng vậy.
Tại sao mình lại không nghĩ ra điều này?
Người khác thì có thể sẽ không thích đi xe của vệ sĩ...nhưng nếu là Mục Thiểm Tây thì có thể lắm.
Tên vô sỉ đó... có cái gì mà hắn không thể làm?
Năm chấm đỏ dừng lại những địa điểm khác điều đã điều tra qua, rất quen thuộc, không có gì mới.
Chỉ còn hai cái còn lại.Đi qua ngoại ô Tây An, vượt qua địa phận thành phố A, thành phố B, rồi sau cùng đến một khu vực có mật độ cây cối cao hơn hẳn so với khu vực xung quanh... hẳn đây là rừng rồi.
Đoàn Ngạc Niên siết chặt tay, mi khẽ chau lại.
"Rất có thể là nơi đây. Tôi chưa từng điều tra qua nơi này."
Cố Nhật Tuệ nhìn hai chấm đỏ càng đi càng sâu vào trong rừng không khỏi sợ hãi.
Chúng giấu anh trai cô ở đó sao?
"Là rừng Bạch Túc."
Đồng tử xanh nhạt của Phi Dực hơi động một chút, trong lòng đã có xác định rõ ràng.
Đoàn Ngạc Niên cắn răng, rừng Bạch Túc vốn là nơi hoang sơ từ trước đến giờ, hắn có thể giấu người ở đâu?
Như để khẳng định nghi vấn của họ, hai chấm đỏ đã dừng lại ở giữa khu rừng, chuyển động trở nên chậm rãi, chỉ quẩn quanh một khu vực.
Ba người hầu như đều khẳng định Cố Nhạc Lăng bị mang đến nơi này.
Vẻ mặt của Phi Dực trầm xuống, ngón trỏ và ngón cái xoa vào nhau, nhìn Đoàn Ngạc Niên cà Cố Nhật Tuệ.
"Hai người biết dùng súng không?"
Đoàn Ngạc Niên gật đầu. "Biết."
.Cố Nhật Tuệ tuy ngập ngừng nhưng cũng nói thật.
Bình luận