Chương 34: 34

Cạch.

"Số 36, Mục Thời Uyên. Cậu ra được rồi, cách đây không lâu thì hung thủ đã nhận tội." Viên cảm sát vừa mở cửa nhà giam, vừa nói với vào trong.

Mục Thiểm Tây ngồi tựa lưng vào vách, gương mặt tà mị chỉ vài ngày không chăm chút có mệt mỏi, có điều tinh thần của hắn vẫn không tệ.

Hắn thản nhiên bước ra ngoài, cũng không thèm hỏi là ai đã nhận tội thay mình.

Cũng có thể... Hắn đã biết trước đáp án.

Viên cảnh sát nhìn bóng lưng cao lớn của nam nhân lướt qua không khỏi tặc lưỡi.

Quả nhiên là con nhà quyền thế, vào chẳng mấy chốc lại được ra rồi.

Mục Thiểm Tây tay ôm cổ, lắc nghe lốp cốp vài tiếng, đôi chân mày đang cau chặt cũng giãn ra bớt.

Giường ngủ không đáp ứng được kích thước cao lớn như hắn, mỗi lần thức dậy đều tê mỏi thế này đây.

Ra tù rồi cậu lên làm gì nhỉ?

Phải rồi.

Tất nhiên là nên ăn mặc chỉnh chu... đón vật nhỏ về rồi.

...

"Anh hai, không được nghịch cái này, trhắn lại cho em." Cố Nhật Tuệ cau chặt mày, giành lấy hộp sáp màu trong tay Cố Nhạc Lăng

Người kia tỏ vẻ rất không hài lòng, một mực không chịu đưa. Tuy nhiên, một tay vẫn không địch nổi Cố Nhật Tuệ, đến khi Phi Dực bước vào thì thấy hai mắt thiếu niên đã ngấn lệ, nhìn anh với vẻ mặt muốn cáo trạng.

"Chuyện gì?". Phi Dực xoa xoa mái tóc mềm mại của Cố Nhạc Lăng, đè nén dục vọng muốn hôn cậu xuống.

Cố Nhật Tuệ nhìn hộp màu trên tay với vẻ mặt phức tạp, thở dài một tiếng rồi bỏ vào thùng rác.

Những thứ này, anh em cô không cần.

Đám người kia cũng không cần lãng phí thời gian trên người bọn họ.

Cố Nhạc Lăng nhìn đồ vật mình yêu thích bị quẳng đi không hề thương tiếc, ngay lập tức liền "oa" một cái đã khóc lên, mấy tờ giấy vẽ nghuệch ngoạc trên giường cũng bị cậu vò nát, ném đi.

Phi Dực hoảng hốt, vội vàng ôm người vào lòng, nhẹ giọng trấn an, rồi lại nhìn Cố Nhật Tuệ, có chút nghi hoặc.

"Cố Nhật Tuệ, rốt cuộc hôm nay... em làm sao vậy?"

Đoán chừng tâm trạng của Cố Nhật Tuệ cũng không tốt lắm, trùng hợp bị tiếng khóc của Cố Nhạc Lăng chọc cho nổi giận.

"Anh cứ cho anh ấy chơi mấy thứ này không khác chi xem anh ấy như đồ ngốc. Như vậy thì tốt sao?"

"Anh trai của em không cần những thứ vô ích này để nhớ lại bất cứ thứ gì. Anh cũng đừng xem anh ấy như trẻ con, đầu của anh ấy cũng không p bị đập hỏng."

Cố Nhật Tuệ nói gần như hét lên, dọa đến người ngồi trên giường run run, hai tay bám chặt áo của Phi Dực, đầu gần như chôn chặt vào ngực anh, không dám nhìn em gái.

Rầm.

Cánh cửa nhanh chóng đóng sầm lại, chỉ còn Phi Dực và Cố Nhạc Lăng ngồi đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...