Chương 37: Cảnh báo bạo lực
Cảnh báo: Chương truyện này có chứa bạo lực.
Đại lộ Sơn Nam thuộc tuyến đường chính nối liền từ thành phố A đến thành phố C, nơi này chia thành nhiều đường nhỏ khác nhau, cuối cánh còn có thêm rất nhiều ngã rẽ, giao thông khá phức tạp.
Mục Thanh chính là cố ý lái xe theo kiểu đường này để tránh sự truy đuổi của Mục Thiểm Tây mấy ngày nay, không những thế cậu ta còn mang theo một nữ nhân có dẫn theo một đứa nhỏ tầm năm tuổi.
"Cậu không đi với chúng tôi sao, Mục Thanh?". Người phụ nữ cố gắng thuyết phục cậu ta, đôi mắt đỏ bừng, có chút sưng lên vì khóc quá nhiều.
Mục Thanh mỉm cười lắc đầu, nhìn hai mẹ con qua kính chiếu hậu, trong lòng dâng lên một chút ấm áp.
"Em còn nhiều việc ở đây phải làm. Chị và Xuyên nhi cứ đi trước." Ngưng một chút cậu ta lại hạ giọng.
"Cũng đừng suy sụp... chị và anh ấy... vẫn còn có Xuyên nhi."
Chu Sơ Tuyết cố gắng nén tiếng khóc sắp thoát ra từ trong cổ họng, hai mắt bị hơi nước làm mờ đi.
"Tôi... tôi không biết phải làm gì bây giờ. Mấy ngày trước, anh ấy còn gọi cho tôi." Càng nói, ngón tay của cô càng bấu chặt vào bình sứ đang ôm trong lòng.
Đứa nhỏ nhạy cảm nhận ra tâm tình không yên của mẹ nó, chỉ có thể dựa vào cô, lặng lẽ dùng đôi cánh tay nhỏ xíu ôm lấy mẹ mình.
"Mẹ đừng khóc."
Bầu không khí trong xe nặng nề khiến người ta hít thở không thông, tâm trạng của Mục Thanh giờ cũng đang bức bối giống vậy, cậu muốn trả thù cho Mục Huyền, muốn thằng khốn đó phải mất hết tất chắn, lộ ra gương mặt đê hèn trước mọi người.
Nhưng hiện tại không thể quá nóng vội, phải đưa chị dâu và Xuyên nhi trốn đến một nơi thật xa, bảo đảm an toàn cho hai người. Còn về phần bản thân mình... kết cục ra sao đều không quan trọng.
Chứng cứ để Mục Thiểm Tây dùng để uy hiếp, giữ cân bằng với đám người kia đã bị Mục Thanh trộm đi, không có nó, đảm bảo đám người kia sẽ phủi tay, bàng quang...và sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ sụp đổ.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Mục Thanh khá hơn một chút, trong lòng thầm cầu nguyện cho mọi chuyện đều suông sẻ.
...
Hai mẹ con Chu Sơ Tuyết được người đưa đến tận sân bay. Trước khi đi, Mục Thanh còn ôm Xuyên nhi một cái thật chặt mới buông ra, còn cầm tay thằng bé lên, ôn nhu dặn dò.
"Xuyên nhi, cháu phải cố gắng học thật giỏi, không được kén ăn, phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ, có biết không?"
Xuyên nhi dùng sức gật đầu thật mạnh. "Cháu biết rồi, cháu sẽ ngoan ngoãn."
Chu Sơ Tuyết đặt tay lên vai con trai, dịu dàng nhìn Mục Thanh.
"Cậu cũng phảu giữ gìn sức khỏe."
Mục Thanh lẳng lặng nhìn Chu Sơ Tuyết, đọc được nỗi đau mà nữ nhân này giấu sâu trong đôi mắt không khỏi đau lòng, nhưng cuối cùng chỉ có thể khó khăn nhếch miệng.
Bình luận