Chương 38: 38

Nghĩa trang Điền Tiếu.

Gió lạnh thổi mạnh từng đợt khiến lá cây rơi mỗi lúc một nhiều,nam nhân trung niên lặng lẽ phủi chiếc lá vướng trên vai áo của mình, rồi lại khó khăn nhấc khóe miệng tạo thành một nụ cười như thể đang cố trấn an người trước mắt là mình vẫn ổn.

"Bà xã, hôm nay trời có hơi lạnh thật, anh mặc áo ấm vẫn cảm thấy rét run đây."

Nói xong, lại không biết p nói gì, cứ thế... "hai người" lại trầm mặt.

"Có nhiều lúc... anh rất sợ." Cố Việt nhìn di ảnh người phụ nữ mà y yêu nhất trên đời, viền mắt có chút đỏ.

" Anh sợ mình già đi, sợ không thể tiếp tục vì bảo bối của chúng ta... ra sức một chút nữa."

Y đang cảm nhận được sức khỏe của mình ngày càng suy kiệt, cơ thể như bị tháng năm đào rỗng, chỉ còn cái vỏ bề ngoài. Nếu có một cơn gió nhẹ thổi qua, sợ rằng cái vỏ này cũng sẽ bay mất.

Y làm biết bao nhiêu chuyện xấu.

Trên quan trường, vì quyền lực, tiền tài, y coi thường mạng sống của người khác, đổi trắng thay đen, bất cứ loại giao dịch bẩn thỉu gì cũng làm.

Trong nhà, vì gia sản, hại chết em trai, thậm chí ngay chắn đứa cháu bị câm cũng không muốn buông tha.

Cho đến cuối cùng, y lại mang Hân Hân ra làm cái cớ biện minh của tất chắn chuyện xấu của bản thân.

Hân Hân còn rất nhỏ, y không biết sao này con gái lớn lên... nó thật sự có cần những thứ như thế này không?

Cố Việt không biết.

Nhưng tiềm thức lại luôn nhắc nhở y rằng... đây là con đường tốt nhất.

Thời gian không còn nhiều nữa, sinh mệnh của y đang bị bào mòn.

Cố Việt bóp chặt lồng ngực đang nhói lên vì đau, gương mặt tái nhợt, không còn chút máu.

Đây có lẽ là nguyền rủa của Cố gia.

Là sự trừng phạt của gia tộc ích kỷ, chỉ biết trục lợi.

Cũng là sự trừng phạt của y.

Một người không khác chi bản sao của thế hệ đi trước.

Tham lam.

Ích kỷ.

Máu lạnh.

...

Gen của Cố gia rất xấu, người nào cũng phải mang một căn bệnh thâm căn cố đế, đến một lúc nào đó liền đột ngột tái phát, dù có chết cũng không biết mình đã chết khi nào.

Em trai y, Cố Trường Sinh cũng như thế.

Y nhớ không lầm là trước Cố Trường Sinh, cha còn có một đứa con do Tiêu Trác Nghiên  hạ sinh, tên Cố Úc Bân, đứa nhỏ mới sinh ra đã rất kháu khỉnh, được ông rất yêu quý. Không lâu sau, nó bị sốt cao một trận, não tử vong.

Một đại sư huyền học có tiếng ở thành phố A đã xem được số mệnh của Cố gia sắp tận, định sẵn là tuyệt hậu.

Lúc đầu, Cố Hoằng từ không tin quỷ thần, nhưng sau khi con trai chết thì lão lại lo sợ nhiều thứ rất hoang đường. Ngay chắn việc đặt tên cho Trường Sinh cũng ngụ ý nó được sống trường thọ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...