Chương 39: 39
"Mất ngủ? Ăn không ngon? Hãy đến với dươ... "
Tít.
Màn hình chuyển qua một đôi nam thanh nữ tú, họ không ngừng giằng co, nam chính nắm chặt tay nữ chính không ngừng van xin.
"Em nghe anh nói! Tất chắn những gì em vừa thấy... chỉ là hiểu lầm thôi."
Nữ chính xinh đẹp che hai tai, gương mặt thống khổ hét lên.
"Tôi không nghe! Tôi không nghe!"
Cố Nhạc Lăng nhíu mày, cảm thấy lỗ tai sắp bị chấn điếc rồi, ngón tay ấn ấn lại chuyển sang kênh bóng đá. Lần này, tiếng hò reo của khán giả càng lớn đến phát hoảng.
Cố Nhật Tuệ cũng bị tiếng ồn trên ti vi làm cho phát hỏa, cô bóp bóp cằm anh trai, tay cầm kéo, giọng đầy hăm dọa.
"Còn nghịch nữa em liền cắt anh thành tên đầu trọc đấy."
Anh trai cô từ nãy giờ đã chuyển hơn mấy chục kênh mà có vừa lòng cái nào đâu.
Không biết người kia nghe có hiểu không mà lại nhếch khóe miệng, dừng tay không chuyển kênh nữa, nhưng lần này lại ấn nút tua nhanh, tốc độ nói của mấy người trong tivi đều bị hiệu ứng của điều khiển ti vi làm cho loạn hết cả lên.
"@@/#$@$@/@^@&#&#£@...."
Cố Nhật Tuệ:...
"Chịu thua anh luôn." Cô bị chọc tức đến bật cười, cười xong lại phải khom lưng tiếp, chăm chú vừa tỉa phần đuôi tóc, vừa phủi vụn tóc mắc trên cổ áo của Cố Nhạc Lăng.
Trước đây Cố Nhạc Lăng là người rất ôn nhu, thậm chí nếu sống với nàng sẽ thấy người này còn có chút trầm ổn. Nhưng hiện tại...
Một ngày có hai mươi bốn tiếng thì đã được người khác ôm tới ôm lui gần mười tám tiếng. Thậm chí nhiều lần cậu còn trông thấy anh trai nằm chung giường với Đoàn Ngạc Niên, đầu còn gác lên ngực của người ta, nếu không vì cả hai người đều ngủ ngon cô đã kéo anh trai xuống rồi.
Cũng may là Đoàn Ngạc Niên dạo này cũng không còn "thân mật đụng chạm" Cố Nhạc Lăng như trước, đêm đến cũng trở về nhà nghỉ ngơi, chuyện này làm anh trai cô giận dỗi Jennie mấy ngày liền, mỗi lần Đoàn Ngạc Niên đến thăm không quay mặt vào trong thì cũng là cúi đầu quệt màu, không thèm để ý.
"Quả nhiên là bị chiều hư." Cố Nhật Tuệ không khỏi cảm thán, người này so với trước đây tựa như hai người hoàn toàn khác nhau.
Nhưng Cố Nhật Tuệ cũng không cảm thấy phiền, dù thế nào đi chăng nữa thì người này vẫn là người mà cô yêu quý nhất, không có gì thay đổi.
Lúc trước, Cố Nhạc Lăng hết mực nuông chiều Cố Nhật Tuệ, luôn dành tất chắn mọi thứ tốt đẹp cho cô.
Cố Nhật Tuệ đã tự hứa với bản thân rằng: dù anh trai có hồi phục được như trước kia hay không,cô vẫn sẽ ở bên cạnh cậu, nếu Cố Nhạc Lăng mãi mãi không thể hồi phục ...cô tình nguyện chăm sóc anh trai cả đời.
Miễn là... người này cảm thấy hạnh phúc.
Phần tóc mọc dài đã bị cắt gọn thoạt nhìn thiếu niên có sức sống không ít, gương mặt thanh tú, sáng sủa càng rõ nét, Cố Nhật Tuệ càng nhìn càng thích, không khỏi tự hào thành quả mình tạo ra.
Bình luận