Chương 4: 4
Mấy ngày gần đây Mục Thiểm Tây thường xuyên đến gặp Cố Nhạc Lăng và em gái cậu. Ngay cả khi cậu làm việc xong, hắn đã đứng đợi sẵn ở lối ra, một mực đưa cậu về nhà, nói là vì Nhật Tuệ xót anh trai, không muốn cậu đi bộ một mình về nhà.
Cố Nhạc Lăng đối với việc Mục Thiểm Tây hay lui tới nhà mình đã không còn bận tâm mấy, cậu thấy hắn cũng không tồi, nếu muốn một tiến thêm xa hơn với Nhật Tuệ, cậu cũng không ngăn cản.
"Anh bạn, có mắt nhìn hàng đấy, đây là mẫu mới nhất năm nay, chất lượng không đùa được đâu. Tôi chỉ lấy cậu hai trăm năm mươi nghìn thôi"- Người đàn ông trung niên mau mắn chào hàng.
Vương Gia Nguyên lãnh đạm nhìn ông ta."Sao hôm trước ông mới bảo với người khác là hai trăm?"
Nụ cười ông ta cứng đờ, không ngờ thằng nhóc này nghe được cuộc nói chuyện hôm qua, thính giác có cần nhạy như vậy không?
Người đàn ông gãi đầu,ra vẻ khó xử nói.
" Này là... có người đã đặt trước, nếu cậu muốn mua thì phải ra cái giá đắt hơn người đó, xem như là tiền tôi bồi thường thỏa thuận cho người ta."
Vương Gia Nguyên không nhiều lời, hướng Cố Nhạc Lăng nói:"Chúng ta đi."
Đi chưa được ba bước đã bị gọi lại. Vương Gia Nguyên nhếch mép, ba cái trò mèo này hắn đã gặp qua không ít, chỉ sợ là nếu hôm nay hắn không theo thầy Cố thì cậu đã bị tiểu thương gian xảo này lừa mất một khoảng rồi.
Cuối cùng thì người kia cũng để lại chiếc xe máy kia với giá hai trăm nghìn, lúc đưa tiền vẻ mặt ông ta trông có vẻ không vui lắm.
Vương Gia Nguyên xe ra ngoài, nổ máy kiểm tra động cơ xe, xác nhận nó ổn mới giao cho Cố Nhạc Lăng, cậu
không thể nói, chỉ có thể dùng khẩu hình miệng nói ngắn gọn vài từ "rất cảm ơn em, Gia Nguyên."
Hắn cười cười.
"Không cần khách sáo như thế, chúng ta là thầy trò mà."
Cố Nhạc Lăng quả thực rất biết ơn cậu học viên này. Hắn là tay đua mô tô chuyên nghiệp, am hiểu rất rành về các loại xe máy, mắt nhìn xe chuẩn vô cùng.
Vương Gia Nguyên đưa nón bảo hiểm cho Cố Nhạc Lăng , lại khởi động xe.
"Lên xe đi, em chở thầy về."
Cố Nhạc Lăng ngoan ngoãn cài dây nón, ngồi sau yên sau để thiếu niên chở về.
Vương Gia Nguyên là tay đua có tiếng, lên xe liền nổi máu tốc độ, chạy nhanh đến mức gió tạt bên tai cậu nghe "vù vù", mắt không thể mở ra luôn, tên này còn thích thú kêu lên " Woo hoo~".
Cố Nhạc Lăng than thầm trong lòng. Vì sao em gái cậu lại thích chiếc xe đáng sợ như vầy chứ?
...
Cố Nhạc Lăng được Vương Gia Nguyên đưa về tận nhà, vừa lúc đó Ngụy Sáng cũng chạy xe mô tô đến đón hắn đi. Cố Nhạc Lăng vẫy vẫy tay chào tạm biệt bọn họ, rồi đi vào nhà.
Cố Nhật Tuệ vừa mới ăn mì xong đang chuẩn bị rửa bát thì một bàn tay bỗng che mất tầm nhìn của cô. Cố Nhật Tuệ cũng không giật mình, cô sờ sờ bàn tay liền nở nụ cười." Thầy Cố! Anh định quậy cái gì đấy?"
Bình luận