Chương 45: 45

"Cố Nhạc Lăng."

"Cố Nhạc Lăng."

Thiếu niên nặng nề mở mắt, đôi mắt thanh triệt p chiếu bóng dáng của người phụ nữ mặc áo blouse trắng, vẻ mặt điềm tĩnh đang gọi mình.

Cố Nhật Tuệ nắm chặt tay, cố nén kích động trong lòng, kêu lên khe khẽ.

"Anh tỉnh rồi."

Đoàn Ngạc Niên không tiếng động gật đầu, nhưng ánh mắt lại hiện lên kinh hỉ khó giấu. Người này đã hôn mê hơn một tuần qua, bệnh trạng không mấy tiến triển, họ cứ sợ là đã không xong nhưng không ngờ hôm nay...

Người phụ nữ mặc áo blouse trắng là bác sĩ khoa thần kinh, tuổi tác vừa đúng trung niên, kinh nghiệm dày dặn, bà cố ý nói thật chậm và rõ ràng để Cố Nhạc Lăng có thể nghe kịp.

"Nếu cậu nghe tôi nói gì thì hãy chớp mắt một cái."

Cố Nhạc Lăng bất động nằm trên giường, hơi thở yếu ớt nhìn bà, sau đó... chậm rãi chớp mắt một cái.

Bác sĩ hài lòng thở ra một hơi, bước đầu tiên coi như thuận lợi vượt qua. Cố Nhạc Lăng không có mất đi nhận thức đã là may mắn.

Tiếp đến, bà dẫn Cố Nhật Tuệ đến trước mặt thiếu niên, ngữ khí thập phần ôn hòa nhưng vô cùng rõ ràng.

"Bây giờ tôi sẽ hỏi cậu vài câu, nếu câu trả lời là có thì cậu hãy chớp mắt một cái, còn nếu là không thì chớp mắt hai cái."

Bác sĩ kiên nhẫn lặp lại. "Hiểu không? Nào, nếu cậu hiểu được thì thử chớp mắt một lần nữa."

Cố Nhạc Lăng nhìn bà một lát, khó khăn điều khiển cơ mặt... chớp mắt một cái.

Bác sĩ im lặng ghi chú thêm một dòng: Có nhận thức nhưng phản xạ chậm.

Bác sĩ vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của Cố Nhạc Lăng, đề phòng người này ngủ quên.

"Rất tốt, bây giờ cậu xem cô gái này. cô ấy có phhắni em trai của cậu không?"

Cố Nhật Tuệ run run đứng trước mặt anh trai, lặng lẽ nhìn cậu, trong lòng kích động không thôi.

Hai mắt của thiếu niên từ đờ đẫn chuyển sang thanh triệt, hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập, ống thở chụp trên gương mặt liên tục phát ra tiếng "phì phì".

Bác sĩ thấy tình hình không ổn nên liền bước đến đặt một tay lồng ngực không ngừng co rút của cậu xoa nhẹ, giọng nói của ông vô cùng rõ ràng.

"Không cần kích động, không cần kích động. Nếu cô gái này đúng là em gái của cậu thì hãy chớp mắt một cái."

Cố Nhạc Lăng thở hổn hển, tròng mắt cậu mở to, tơ máu phủ đầy, hầu kết liên tục nhấp nhô, không một tiếng động... khép mi mắt lại rồi chầm chậm mở ra.

Nghĩ đến một thanh niên đang độ tuổi tràn trề sức sống phải bất lực nằm yên ở một chỗ, chống đỡ cơ thể yếu ớt để kéo dài hơi tàn, là ai cũng đều sẽ thấy xót xa.

Bác sĩ thở dài trong lòng, ngữ khí vô cùng ôn nhu, cúi đầu nói nhỏ bên tai của thiếu niên... từng câu từng chữ đều mang theo hơi ấm dễ chịu, xoa dịu lòng người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...