Chương 4: 4

Edit: Nananiwe

Trình Xuyên tới trễ buổi huấn luyện lúc sáng sớm nửa tiếng, bị huấn luyện viên quở trách một trận, còn bị phạt tập luyện đánh bóng ba trăm lần cùng với chạy cự ly chậm 3km. Tính cách Trình Xuyên tệ thật nhưng khi làm việc lại rất nghiêm túc, háo thắng và quyết tâm, bất luận là khi làm bài tập hay khi luyện tennis, cậu chưa từng bỏ một buổi nào. Huấn luyện viên mắng thì Trình Xuyên nhận, không nói tiếng nào mà hoàn thành nội dung huấn luyện thêm, bữa sáng cũng chưa ăn đã trực tiếp tới lớp luôn.

Lúc Trình Xuyên ngồi trong phòng học thì cả người đã đầy mồ hôi. Tuy rằng không chú ý đến vẻ ngoài nhưng bình thường Trình Xuyên vẫn khá chú trọng đến vệ sinh cá nhân, huấn luyện buổi sáng hay buổi tối xong cũng sẽ tắm rửa. Hiện giờ huấn luyện xong lên thẳng lớp, cảm giác mồ hôi dính vào người làm cậu rất không thoải mái. Đang lúc tuổi trẻ tràn đầy tinh lực, buổi sáng lại vận động, Trình Xuyên đói đến mức bụng kêu liên tục. Cậu dùng tay thô bạo đè lại dạ dày, ý đồ muốn xua tan cảm giác bị đói.

Sắp vào học rồi, về cơ bản gần như tất cả học sinh trong khoa đều đã ngồi xuống, mà xung quanh Trình Xuyên lại không có một ai. Nhân duyên của Trình Xuyên tệ khỏi phải nói, nam sinh ai cũng từng có xích mích với cậu, lúc ban đầu cũng có rất nhiều nữ sinh vây quanh Trình Xuyên, sau đó đèu bị tính cách ác liệt của cậu làm chùn bước. Hôm nay Trình Xuyên chưa tắm rửa đã đi học, mặt còn đỏ bừng bốc đầy nhiệt khí, trên trán đều là mồ hôi, phối với đầu cua vừa cắt quả là bùng nổ hormone. Mấy bạn nữ ngồi phía sau đều khẽ bàn tán quay đầu lại xem, còn chỉ trỏ không biết đang nói cái gì. Trình Xuyên bị phiền không chịu được, ném cặp sách lên bàn quát: "Nhìn con mẹ mày!"

Căn phòng vốn hơi ồn ào nhất thời an tĩnh lại, mấy bạn nữ vừa rồi hoảng sợ, qua một lát có mấy bạn hướng nội trực tiếp đỏ mắt, cúi đầu nằm úp sấp bất động.

Trình Xuyên cầm lấy áo khoác trên đầu, che mặt lại cúi xuống xem di động, lúc này mới thấy tin nhắn của Bạch Liễm.

"Điều giáo qua mạng trước, không đủ tư cách thì không cần bàn tiếp nữa."

Thân thể Trình Xuyên hơi cứng lại.

Hóa ra mình vẫn chưa được coi là người của Bạch Liễm. Trình Xuyên có chút nhụt chí, lại kéo áo lên che khuất cả ánh mắt. Đêm qua sau khi thêm Bạch Liễm làm bạn tốt, cậu viết viết lại xóa xóa trên khung chat, xóa xong lại gõ chữ tới lui không biết bao nhiêu lần, từ giới thiệu thao thao bất tuyệt đến chân thành biểu đạt sự ngưỡng mộ, cuối cùng cảm thấy nói gì cũng không hợp, nơm nớp gửi qua một câu "Chào ngài". Kết quả Bạch Liễm lại hoàn toàn không trả lời, Trình Xuyên đoán là người ta đã ngủ rồi, nhất thời lại tự mắng chính mình ngu ngốc, nếu không trả lời trễ như vậy thì không chừng đã được tán gẫu với Bạch Liễm rồi.

Thật là lạnh lùng. Trình Xuyên thở dài, gác cằm lên bàn ngẩn người.

Bàn đột nhiên bị gõ nhẹ hai cái.

Suy nghĩ của Trình Xuyên bị đứt mạch, nóng nảy lấy áo khoác ra, ngẩng đầu hỏi: "Ai vậy?"

Là Bạc Hải. Đầu tóc đối phương nửa ướt, mặc một bộ trang phục thường ngày, đứng cách rất gần, Trình Xuyên có thể ngửi được mùi dầu gội trên người Bạc Hải. Tuy rằng đối phương không cười nhưng ánh mắt ôn hòa, đưa gói đồ trong tay cho Trình Xuyên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...