Chương 39: 39
Chương 39: Chuyện công thụ (4).
Hàn Thời Vũ ngẩn ngơ sững người hồi lâu, vâng lời cút ra. Ba người trong phòng còn lại không hó hé lấy một tiếng, trong mắt hiện biểu ngữ chúc thằng em lên đường bình an vô sự.
Dương Mạt đi trước im lặng không nói, Hàn Thời Vũ theo sau nói năng lí nhí như muỗi kêu: "Anh ơi..."
Đến chân cầu thang rồi ra tới hồ, Dương Mạt mới dừng bước. Quanh hồ Quên Ngủ tụ tập rất nhiều sinh viên nói chuyện vui cười, thong thả tận hưởng thời gian nghỉ ngơi với nhau.
Dương Mạt ngồi ghế đá, chỉ vào nhóm người có vẻ đông đúc nhất: "Không phải là chuyên gia bắt chuyện cơ à?"
"Đi." Dương Mạt lạnh nhạt: "Biểu diễn cho anh chiêm ngưỡng thử."
Hàn Thời Vũ: "..."
Hắn không ngờ Dương Mạt chủ động đến đây gặp hắn, lần đầu tiên đó. Nếu là một ngày bình thường như mọi ngày chắc Hàn Thời Vũ gặm viên kẹo ngọt này hết ngày mất. Nhưng bây giờ hắn không còn tâm trạng đâu và vui với vẻ, hắn vừa bất lực vừa đáng thương, cắn cắn môi nói: "Anh nỡ ạ?"
Dương Mạt thờ ơ.
Hàn Thời Vũ vò mẻ không sợ sứt: "Vậy em đi đó."
Vừa đi được hai bước, quả nhiên sau lưng vang tiếng: "Em dám?"
Hàn Thời Vũ mím môi, lặng lẽ lùi về đứng cạnh Dương Mạt, đáp: "Không dám ạ."
Hai người ngồi sát nhau như thế, nhìn nhóm sinh viên tụm năm tụm qua đi dạo quanh hồ, tiếng nói cười hồ hởi chui vào tai này lọt qua tai kia, cuối cùng cũng có được vài phút yên tĩnh.
Dương Mạt liếc mắt sang Hàn Thời Vũ. Anh cứ có cảm giác kể từ khi quen hắn, hành vi và cảm xúc của mình dần ấu trĩ hóa.
Anh không muốn lãng phí thời gian giận dỗi với hắn mà thiên về giải quyết vấn đề trực tiếp hơn. Dương Mạt thở dài, vào thẳng chủ đề: "Tối nay em rảnh không?"
Hàn Thời Vũ quay qua nhìn anh, đáp: "Rảnh chứ."
"Ra quán nướng ngoài cổng khu Đông." Dương Mạt nói: "Uống rượu."
Dương Mạt nói tiếp: "Uống xong thì lên giường."
Nghe vậy, rất rất lâu sau Hàn Thời Vũ mới nhớ ra cách chớp mắt. Yết hầu hắn giật giật.
Dương Mạt thấy hắn im ắng không nói gì, nghi hoặc hỏi: "Sao, không uống được à?"
"Được, tất nhiên là được rồi..." Hàn Thời Vũ cười toe toét hòng che giấu trái tim đập rộn lên: "Không giấu gì anh, em đây ngàn chén không say, được mệnh danh là Tiểu Bạch Long làng rượu chè, bất khả chiến bại đó giờ á nha."
Dương Mạt không ham so đo với con nít: "... Ờ."
.
Dương Mạt biết thừa không tin cái mỏ nói phét của Hàn Thời Vũ được mà.
Đó giờ anh chưa đụng vào bia rượu bao giờ, lần đầu nhấp thử cũng thấy hay hay. Rồi cứ thế, uống tới độ Tiểu Bạch Long làng rượu chè ọc cả ra.
Dương Mạt từ chối khéo ý tốt của chị chủ muốn nhờ ai đó đưa hai người về, gọi taxi.
Lái xe không thích chở ma men, nhất là mấy thanh niên nhậu xỉn chạm vào dây thần kinh ngôn ngữ giống Hàn Thời Vũ, luyên thuyên không ngừng nghỉ.
Bình luận