Chương 8: CHƯƠNG VIII
"Hác Hảo, vào đây." Hiểu Vĩ từ trong phòng làm việc nghiêng đầu ra ngoài gọi Hác Hảo lúc này đang lau dọn hành lang. "Tôi có việc giao lại anh."
Hác Hảo buông khăn ướt ra, chùi tay lên tạp dề vài cái rồi đi vào văn phòng, đứng trước bàn chờ phân phó.
"Ngày mai tôi phải đi ra nước ngoài một chuyến." Hiểu Vĩ lấy tay nghịch cây bút máy trên bàn đồng thời nói nguyên nhân gọi Hác Hảo đến.
Nếu như thế thì thật sự tốt quá. - Hác Hảo yên lặng nghĩ. - Một thời gian không cần phải gặp mặt cái tên làm người ta tức chết này, ta sẽ thanh tĩnh hơn nhiều. Có đúng là chuyện tốt đến vậy không?
"Lúc tôi không có ở đây, anh có nhiệm vụ giữ nhà cho tôi. Nhưng là ... anh phải nhớ kỹ, tôi yêu cầu anh trông nhà chứ không phải mời anh làm ăn trộm. Nếu như tôi phát hiện anh tranh thủ tôi không có ở nhà mà đem bất kỳ cái gì bán đi, hừ, tôi sẽ cho anh biết thế nào là muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Về phần tiền lương, anh cứ yên tâm, tôi sẽ không thiếu đồng nào của anh." Hiểu Vĩ đổi giọng. "Hy vọng anh sẽ không vì trả nợ mà quẫn bách làm liều. Tôi nghĩ tốt nhất là anh nên thừa dịp mình còn chưa mệt chết thì đồng ý điều kiện của tôi đi. Miễn cho đến lúc đó anh muốn khóc cũng khóc không được. Sao? Anh nghĩ thế nào?"
Cúi đầu xuống đất, mắt chăm chăm nhìn dưới chân. Không biết hắn sẽ đi trong bao lâu đây? Nếu như lâu thật, biết đâu sẽ có thể tìm thêm được một công việc nữa? Bây giờ không cần phải nấu cơm trưa, thời gian cũng dư dả hơn chút. Lần trước nghe nói gần kho hàng có công trình xây dựng đang tuyển nhân công, không chừng có thể đi xin thử xem sao?
"...Hác Hảo! Tôi phát hiện anh rất ngu ngốc. Chả trách ba mẹ anh lại bỏ đứa con như anh mà chạy trốn. Con mẹ nó, đúng là không biết điều. Biến đi! Anh cứ chờ xem sau ba tháng tôi sẽ làm cách nào để xử lý anh. Cút!" - Đồ khốn kiếp, dám không nhìn ta. - Hiểu Vĩ tức giận vớ lấy sổ sách trong tay quăng mạnh xuống đất. - Thật mong nhanh chóng kết thúc thời hạn ba tháng, ngươi sẽ lộ bản mặt thật ra sao.
Rời khỏi phòng thật lâu sau đó.
Ta biết chính mình không lanh lợi. Tính cách thụ động, không thú vị, vừa không khôn ngoan vừa có phần cố chấp, không giống như anh hai thông minh, đa tài, làm việc gì cũng khôn khéo khiến mọi người đều yêu mến. Ta cũng muốn thay đổi bản thân... nhưng ta làm không được...
Hác Hảo ra sức lau chà sàn nhà, giống như muốn phát tiết cái gì đó...
-----
Thần may mắn cũng không thèm nhìn đến Hác Hảo, người bất hạnh trên đời này nhiều lắm, thần căn bản không cần vội vàng để tâm hắn. Huống hồ, bởi vì có bất hạnh thì con người ta mới cảm nhận được cái quý giá của hạnh phúc, mới biết quý trọng hạnh phúc mà bản thân có được. Vì để con người học được cách quý trọng hạnh phúc, dĩ nhiên thần sẽ không dễ dàng nhân từ ban hạnh phúc cho mỗi người.
Mà Hác Hảo chính là kẻ bất hạnh bị thần may mắn chọn phải.
-----
Thông qua giới thiệu của những người làm chung ở kho hàng, Hác Hảo tìm thêm được công việc thợ hồ, giờ làm việc bắt đầu từ sáng sớm 7 giờ đến 12 giờ trưa.
Bình luận