Chương 19: CHƯƠNG XIX

Hiểu Vĩ ôm Hác Hảo nằm trên giường, giả vờ gọi điện thoại hỏi thăm cha mẹ, sẵn tiện đề cập luôn mục đích.

"Con nghĩ chắc hai người đã nghe qua Hồ Chiêu Hiền nói không ít thông tin rồi, như vậy con cũng không nói nhiều nữa. Con đã có người yêu, và chuẩn bị trở thành bạn đời suốt kiếp. Giống như cha yêu mẹ đến mức không muốn để cho đứa con trai này cướp mất sự chú ý của mẹ, vì mẹ , ông già không tiếc để cho đứa nhỏ mới sáu tuổi bắt đầu cuộc sống tự lập. Mà người yêu của con là nam nhân, ngay việc sinh một hài tử để bị cướp mất lực chú ý cũng không có, cho nên con hết sức hài lòng. Hai người đã hiểu rõ lời con chứ?"

[Người đó thật tâm yêu thương con hay chẳng qua chỉ vì tiền bạc và thế lực của nhà ta? Nghe Chiêu Hiền nói, thật ra hắn cũng chỉ vì khoản nợ mới đồng ý ở cùng với con, thế chẳng phải là rất miễn cưỡng sao? Nếu như sau này con muốn có con nối dòng thì tính sao đây?] Âm thanh bình ổn nói.

"Con thừa nhận, lúc mới bắt đầu là do con cưỡng ép cậu ấy, nhưng mà bây giờ ... sao chứ? Hai người không tin tưởng vào mị lực của con trai mình sao? Hừ! Triệu Hiểu Vĩ này là loại người phải dùng tiền để lưu lại người mình yêu thương? Nói cho hai người biết, A Hảo đã yêu con rồi, con cũng yêu a Hảo đến chết được." Gương mặt Hác Hảo phút chốc đỏ lên, rõ ràng biết không ai thấy nhưng vẫn mắc cỡ không nhịn được mà đem mặt vùi vào lòng Hiểu Vĩ. Hiểu Vĩ được ái nhân vùi vào lòng, vội vàng gia tăng lực ôm.

[Vĩ Vĩ a ...] Là giọng của mẹ hắn.

"Con biết là cậu ấy không thích nam nhân, nếu cậu ấy mà thật sự thích nam nhân thì con càng đau đầu hơn đó. Con không muốn suốt ngày phải lo lắng nhiều chuyện, bây giờ chỉ lo cậu ấy đừng để bị hồ ly tinh câu dẫn mà thôi ..."

[Vĩ Vĩ a! Con sao lại thích cắt lời người khác thế, mẹ vẫn chưa nói hết mà. Mẹ muốn nói chính là tuy rằng hai người các con lúc này thì vui vẻ đi, nhưng ai biết mai sau sẽ thế nào? Cho dù chúng ta có đồng ý, nhưng cha mẹ cậu ấy thì sao? Trung Quốc mình lại rất bảo thủ! Còn có, mai mốt về già cô đơn sẽ rất muốn có một đứa con để ẵm bồng, đến lúc đó con sẽ thấy hối hận đấy. Vĩ Vĩ a... , con cần phải suy nghĩ lại cho cẩn thận!]

"Lão mẹ! Rốt cuộc thì ai mới là người thích cắt lời người khác chứ. Chuyện cha mẹ Hác Hảo sau này con sẽ từ từ kể cho hai người nghe. Về phần muốn có con hay không..., cùng lắm sau này nếu cậu ấy muốn, con sẽ tìm cách để có một đứa. Bây giờ khoa học kỹ thuật rất tiến bộ, đàn ông sinh con cũng không phải là không có khả năng, chỉ cần cậu ấy nguyện ý ở bên cạnh, con cũng nguyện ý sinh vài đứa cho cậu ấy chơi đùa. Vì vậy, hai người không cần phải lo lắng nhiều quá, muốn ôm cháu cứ đến cô nhi viện chọn đi. Thế là được rồi chứ, con cúp máy đây."

[Chờ đã! Con gấp cái gì? Cách cả một cái điện thoại, hai chúng ta sẽ không nhảy dựng ra ăn cướp mất người yêu của con đâu. Để cho cha mẹ nói chuyện với cậu ấy vài câu đi. Tốt xấu gì thì "vợ" của con cũng muốn gặp cha mẹ chồng một chút!]

"Hác Hảo không có xấu. Còn cái gì mà "vợ" chứ, cậu ấy là nam, không phải nữ. Đừng có kêu bậy!" Nhìn thấy người trong lòng khẽ nhíu mày, Hiểu Vĩ vội vàng quát vào điện thoại. Hác Hảo không thích bị hắn gọi là lão bà, không còn cách nào khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...