Chương 15: CHƯƠNG XV
Trời dần sáng.
Phòng ngủ Hiểu Vĩ vẫn tràn ngập xuân tình như cũ, tiếng thở dốc của nam nhân vì được thõa mãn dục vọng, tiếng khóc nức nở xen kẽ tiếng rên rỉ thi thoảng phát ra từ cổ họng, lúc nhẹ nhàng lúc dày đặc hơn...
Hác Hảo lúc này đang ngồi bó gối trên gường, thân thể đã được Hiểu Vĩ vệ sinh sạch sẽ, đồng thời còn được mặc thêm bộ đồ mới vào, bản thân như tượng gỗ để mặc cho Hiểu Vĩ xoay tới xoay lui thay đồ cho mình.
Hác Hảo không biết nếu là tượng gỗ thì sẽ phản ứng như thế nào, nhưng hắn biết bản thân dù có làm gì cũng khó có thể bắt chước tượng gỗ. Bởi hiện tại, hắn đang không biết sẽ dùng vẻ mặt nào để đối mặt với hết thảy mọi chuyện.
Trên thực tế, trái ngược hẳn với vẻ mặt đờ đẫn không chút biểu tình bên ngoài, nội tâm bên trong của Hác Hảo đang mạnh mẽ nổi bão táp.
Tối hôm qua thật sự là mình sao? Kẻ không biết liêm sỉ, không cách nào khống chế được dục vọng bản thân mới thật là mình sao? Tại sao? Tại sao lại như vậy? Ta rõ ràng rất chán ghét chuyện đó mà ...
Cái loại cảm giác này là gì? Cái loại cảm giác kéo người ta xuống vực sâu này gọi là gì?
Ông trời ơi... Ta bị sao thế này......! - Hác Hảo lấy hai tay bưng mặt. - Tại sao người lại muốn cho ta nếm trải cảm giác này... Ta ... ta sao lại có cảm giác như thế khi nằm dưới thân một người đàn ông...? A... Ghê tởm!! Hác Hảo, ngươi đúng là không biết xấu hổ! Ngươi so với loại phụ nữ cam tâm tình nguyện dùng thân thể để đổi lấy tiền tài thì có gì khác biệt? ... Nói không chừng những người đó còn cao thượng hơn ngươi nhiều. Ít nhất các nàng còn có thứ để nghênh đón bộ phận nam tính của đàn ông, còn ngươi...? Ngươi dùng chỗ nào...? Aaa... không được... ta không được làm như vậy...!!!
Ta là đàn ông, ta là đàn ông, ta là đàn ông!!!
Ta không phải là phụ nữ, ta là đàn ông!
Ngươi thật sự là đàn ông sao? Đừng quên, bộ dạng xấu hổ tối hôm qua của ngươi ra sao? Hay là... ngươi vốn dĩ là trời sinh dâm tiện?!
Không! Ta không phải!!!
Vậy ... không lẽ ngươi là con chó hay sao? Chỉ cần người ta đối xử tốt với ngươi một chút là ngươi lập tức ...
Không! Ta không phải! Ta không phải là con chó!!! ... Ta không phải ...
Vậy thì ngươi dự định thế nào? Không lẽ vẫn muốn để cho tên đó chơi đùa đến lúc chán chê rồi bị đá ra khỏi cửa thì mới chịu sao? Ngươi gọi cái ngươi đang làm là gì? Ngươi cho rằng ngươi rất cao thượng? Hy sinh vì cha mẹ ư? Ha ha ha... Hác Hảo, ngươi thật vĩ đại a... Vì người nhà mà mạng sống của bản thân cũng không tiếc, thậm chí hy sinh cả tôn nghiêm của một thằng đàn ông!!! Ha ha ha... Hơn nữa, ngươi vĩ đại nhất chính là... từ trong sự hy sinh đó còn có thể cảm thấy vui sướng... !!! Từ trước đến giờ ta chưa từng thấy kẻ nào đáng hổ thẹn hơn ngươi đó, Hác Hảo!
Đáng đời ngươi! Tất cả mọi chuyện hôm nay đều là do bản thân ngươi tự tìm lấy. Ngươi biến thành như vậy bởi vì ngươi xứng đáng! Loại người như ngươi xứng đáng có cuộc sống như vậy!
Bình luận