Chương 10: 10

Hứa Diên đứng trước kệ liếc nhìn đống sách thiếu nhi trước mặt, cẩn thận chọn sách cho Hứa Tiểu Ấn.

Phương Mặc đứng ở phía đối diện, lấy một quyển tạp chí tài chính kinh tế che khuất hơn nửa khuôn mặt, nhưng hai mắt vẫn không chút kiêng kị mà si ngốc nhìn Hứa Diên.

Kể từ lần gặp cuối cùng , đã hơn nửa tháng hai người không chạm mặt. Phương Mặc lẳng lặng nhìn Hứa Diên mặc áo len ấm áp màu nâu nhạt, cúi đầu lật xem sách, càng nhìn càng cảm thấy khí chất anh toát ra không hề giống một vận động viên.

Thật kỳ diệu.

Mọi người thường đem một khuôn mẫu nhất định áp đặt lên một nghề nghiệp, một đám đông nào đó, nhưng thích một người, tựa như nhận được một món quà, từng chút từng chút bóc ra lớp giấy đóng gói hoa lệ, loại bỏ ấn tượng rập khuôn của xã hội , mới chân chính nhìn thấy con người thật của họ.

Những ngày này, Phương Mặc từng tự hỏi bản thân: Từ lúc nào lại phát hiện được tình cảm của mình với Hứa Diên, mà không còn cho rằng mình đem cậu ấy thay thế cho người khác?

Đáp án chính hắn cũng không biết. Có lẽ là trong khoảnh khắc vô ý nào đó, tình yêu liền khắc sâu trong lòng .

Hắn bắt đầu cảm thấy, tuổi tác, nghề nghiệp, gia đình đều không còn quan trọng. Hắn đến từng tuổi này, đã có địa vị xã hội nhất định, lại còn có thể nghĩ được như vậy, ngay cả chính Phương Mặc cũng có chút giật mình.

Nhìn thấy cuốn "Trại súc vật" (1) cũng bị đặt vào quầy sách thiếu nhi, Hứa Diên dở khóc dở cười, vô thức muốn nói chuyện cùng ai đó. Nhưng mà anh vừa ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt của Phương Mặc, không hiểu sao... Có chút rung động.

Phương Mặc nhìn anh một giây, vừa cảm giác được chút tư vị ngọt ngào, liền thấy Hứa Diên im lặng nở nụ cười.

Hắn nghi hoặc, hạ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Hứa Diên lại cười đến càng lợi hại, nửa ngày sau mới ngừng, chỉ nhìn vào cuốn tạp chí trên tay hắn.

Phương Mặc đem cuốn tạp chí lật lại mặt trước, vô cùng bối rối phát hiện: Trên bìa chính là hắn, hôm trước nhận một cuộc phỏng vấn của tạp chí nào đó, ai ngờ lại là toà soạn này.

Giám đốc Phương từ trước đến nay ổn trọng tinh anh, chưa từng làm chuyện mất mặt như vậy. Loại chuyện lấy bừa một quyển tạp chí che đậy để nhìn lén người trong lòng, thực sự cực giống mấy cậu trai ngây ngô. Càng không nói đến khuôn mặt hắn sáng loáng in trên bìa tạp chí.

Hứa Diên cười cười lại cảm nhận được một chút hương vị tán tỉnh, liền chỉnh lại biểu cảm, nhưng trong lòng vẫn ấm áp chưa tan, anh giơ cuốn "Trại súc vật" đang cầm trong tay lên, hỏi: "Hứa Tiểu Ấn rất nhớ anh, em nhớ là ở chỗ anh có mấy cuốn sách của George Orwell (2), anh có rảnh kể cho nhóc nghe về cuốn sách này không?"

Phương Mặc làm về lĩnh vực tài chính, khi rảnh rỗi cũng có đọc qua chút sách, nhưng mà kể chuyện cho mấy đứa trẻ cũng cần phải cân nhắc nhiều mặt, với hắn mà nói thì chính là không có thời gian.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...