Chương 109: 109
Ngu Lan Ý quấn lấy Trịnh Sơn Từ hỏi chuyện về Tiêu Cao Dương.
Trịnh Sơn Từ nói: "Ta ở Hộ Bộ, hắn ở Lại Bộ, ta cũng không quá hiểu rõ hắn."
Ngu Lan Ý: "Vậy thì có liên quan gì đến chuyện hai người các ngươi không cùng bộ môn, chẳng phải cũng là bạn tốt sao?"
Trịnh Sơn Từ nhíu mày: "Nhưng cũng không nhất thiết phải hiểu hết mọi chuyện về hắn. Ta biết gì thì đều đã nói với ngươi rồi."
Ngu Lan Ý "ừ" một tiếng, ghé vào ngực Trịnh Sơn Từ, thỏa mãn nói: "Trạng Nguyên còn phải đi dạo phố, sang năm sẽ là thi hội, có thể thấy được Trạng Nguyên mới."
Trịnh Sơn Từ nhéo nhéo mũi hắn: "Ngày xưa ngươi có để ý mấy chuyện đó đâu."
"Ai nói vậy, khoa cử cũng rất quan trọng." Ngu Lan Ý xoay người, mặt đối mặt với hắn, khẽ phả khí: "Ca ta là Võ Trạng Nguyên, ngươi thấy ta ngày xưa chê ngươi là có lý do. Giờ ta không chê nữa, ngươi chính là người xuất sắc nhất."
Nghe xong câu đó, lòng Trịnh Sơn Từ âm thầm thư thái: "Vậy đa tạ ngươi khen."
Ánh mắt Trịnh Sơn Từ thoáng liếc qua làn da trắng mịn trước ngực Ngu Lan Ý, yết hầu khẽ trượt, gắng sức kiềm chế chính mình.
Dù sao cũng là mùa đông, Lan Ý sẽ không để hắn chạm vào.
Trịnh Sơn Từ chỉ ôm người ngủ.
Ngu Lan Ý lại rất thích nghi với tiết trời này. Mùa đông nên nằm yên trong chăn, chẳng cần làm gì ồn ào. Hôm sau Trịnh Sơn Từ đã đi làm từ sớm, Ngu Lan Ý sau khi rời giường ăn sáng liền đi tìm Trịnh Thanh Âm.
Hôm nay Trịnh Thanh Âm không tới bố phô, mà ở nhà bồi Trịnh phu lang sưởi ấm.
"A cha, ta đến thăm ngài."
Trịnh phu lang thấy Ngu Lan Ý tới thì rất vui, bảo hắn ngồi xuống cùng sưởi ấm. Trong nhà không dùng than mà dùng củi, loại sưởi này còn ấm hơn cả đốt than, khiến người ta cảm thấy ấm áp toàn thân.
"Đốt củi đúng là ấm hơn thật. Sau này nhà chúng ta cũng nên đốt củi." Ngu Lan Ý nói.
"Thiêu củi đúng là ấm hơn một chút." Trịnh phu lang thấy gương mặt hồng hào, làn da trắng mịn của Ngu Lan Ý, cả người đầy sức sống. Nhìn qua thì biết vợ chồng son sống với nhau không tệ.
Sống không tệ thì là chuyện đáng mừng, nhưng mà Sơn Từ với Lan Ý đã thành thân ba năm, sắp sang năm thứ tư mà vẫn chưa có con, trong lòng ông không khỏi sốt ruột. Giờ nhìn thấy bộ dạng vô tư của Ngu Lan Ý, ông chỉ biết thầm thở dài.
Đứa con dâu này nhìn vẫn như trẻ con, nếu có con thì liệu có làm được một a cha tử tế không?
Ngu Lan Ý ở Trịnh gia loanh quanh sau nhà, rồi lại chạy sang hầu phủ tìm Ngu phu lang trò chuyện cười đùa. Tối đến hắn ăn cơm luôn tại hầu phủ, tiện để Trịnh Sơn Từ tới đón về.
Ngu Lan Ý đang cầm quả quýt trên bàn ăn, quả này hơi chua, nhưng hắn lại không cảm thấy gì, còn rất thích.
Ngu phu lang nói: "Nếu thích ăn thì lát nữa để nha hoàn gói cho một sọt mang về."
Bình luận