Chương 115: 115
Đây là một góc núi giả có bóng râm che phủ.
Ngu Lan Ý khi nãy vẫn còn lửa giận bừng bừng, nghe xong lời Trịnh Sơn Từ nói thì ngọn lửa kia tắt hẳn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn không rời.
Ngụy phu lang là trưởng bối, nghe Trịnh Sơn Từ bày tỏ thì trong lòng cũng sinh nhiều cảm khái.
Ngụy phu lang từ phía sau bóng râm bước ra, giọng thản nhiên: "Sau lưng bàn tán dài ngắn người khác, đó là kiểu dạy dỗ trong nhà các ngươi sao?"
Đám huân quý con cháu lúc này mới nhận ra sự hiện diện của Ngụy phu lang cùng những người đi cùng, rõ ràng đã nghe được toàn bộ đoạn đối thoại giữa bọn họ và Trịnh Sơn Từ. Xung quanh đều là gia quyến các đại quan trong triều, khiến bọn họ thoáng chốc sợ đến cứng người. Không đợi bị Ngụy phu lang mắng thêm câu nào, đã thấy Ngu Lan Ý trừng mắt nhìn họ, ánh mắt như muốn thiêu cháy.
Cái tội nói xấu sau lưng lại còn bị đương sự bắt gặp, mặt mũi coi như mất sạch, chẳng khác nào bị xử tội công khai giữa tiệc mừng.
Bọn họ lắp bắp, muốn mở miệng giải thích cũng không thốt nên lời.
Ngu Lan Ý âm thầm ghi nhớ mấy người này, sau còn định đến Hầu phủ cáo trạng.
Trịnh Sơn Từ chẳng thèm nhìn đến bọn họ, biết bản thân vừa bày tỏ tâm ý trước mặt nhiều người như thế, vành tai liền đỏ lên, mặt mày cũng thoáng ngượng ngùng. Hắn không giống đám thiếu gia kia đứng như trời trồng, mà bước tới chào hỏi Ngụy phu lang và các vị phu nhân, phu lang.
Ngụy phu lang mỉm cười: "Trịnh đại nhân không cần đa lễ."
Trịnh Sơn Từ thẹn thùng, vừa quay sang nhìn thấy ánh mắt sáng rực của Ngu Lan Ý liền không nhịn được nở nụ cười.
"Đã gặp rồi thì Trịnh đại nhân cùng đi với chúng ta. Cũng đến lúc vào chính đường dùng bữa mừng thọ lão phu nhân."
Trịnh Sơn Từ nhẹ gật đầu đi theo.
Ngụy phủ rộng lớn, trong chính đường đã ngồi sẵn không ít vị đại nhân. Trịnh Sơn Từ cẩn thận quan sát, thấy cả sáu vị thượng thư của lục bộ đều có mặt. Bọn họ không ra vườn, chỉ ngồi ở ghế trên trò chuyện cùng Ngụy đại nhân, tay nâng chén trà.
Trịnh Sơn Từ cùng Ngu Lan Ý ngồi ở một bên, rốt cuộc cũng có thời gian trò chuyện riêng. Lúc này, đến lượt Ngu Lan Ý thấy ngượng. Hắn mân mê góc áo, nghiêng đầu nhìn trộm Trịnh Sơn Từ một cái, trong lòng ngọt ngào như vừa nuốt mật ong.
Y nhỏ giọng: "Trịnh Sơn Từ, lời ngươi nói nãy giờ đều bị người khác nghe thấy rồi đó."
Giọng nói mang chút ngại ngùng, nhưng nhiều hơn vẫn là niềm vui lấp lánh.
Trịnh Sơn Từ nhỏ giọng: "Nghe thì nghe, ta nói đều là thật lòng cả."
Ngu Lan Ý khẽ kêu "a," đầu ngón tay gảy nhẹ, mũi giày khẽ chạm đất. Mặt y đỏ bừng như mông khỉ con.
Trong tiệc mừng thọ Ngụy lão phu nhân, phần lớn đều là phu nhân và phu lang trong triều đến chúc mừng. Còn các nam nhân thì tụ họp thành từng nhóm bàn luận việc triều chính. Trịnh Sơn Từ nâng chén cùng đồng liêu ở Hộ Bộ uống vài ly rượu rồi không giao tiếp thêm ai nữa, chỉ chuyên tâm gắp thức ăn cho Ngu Lan Ý.
Bình luận