Chương 127: 127

Trong vườn toàn là tuyết, hoa cỏ không kết trái, chỉ có hành xanh phủ đầy băng trắng. Ngu Lan Ý và Trịnh Sơn Từ để lại dấu chân chằng chịt trên mặt đất tuyết, từng bước từng bước lại gần nhau.

Trịnh Sơn Từ vươn tay kéo mũ áo choàng phủ lên đầu Ngu Lan Ý. Ngu Lan Ý ngẩng đầu nhìn trời, bông tuyết lác đác rơi xuống, một mảnh dừng lại trên hàng mi, hắn chớp mắt, bông tuyết tan ra thành giọt nước.

"Trịnh Sơn Từ, đây là mùa đông thứ năm chúng ta bên nhau." Ngu Lan Ý ngẩng đầu, giọng mang theo ý cười.

Trịnh Sơn Từ thấy lòng mềm nhũn, dịu giọng: "Về sau còn nhiều mùa đông nữa."

Ngu Lan Ý khom lưng vốc một nắm tuyết, ném lên áo choàng Trịnh Sơn Từ.

Hai người nhìn tuyết một lát rồi cùng nhau quay về phòng sưởi ấm. Ngu Lan Ý lấy thoại bản ra đưa cho Trịnh Sơn Từ, để hắn đọc cho nghe. Trịnh Sơn Từ làm theo.

Chờ đến khi Ngu Lan Ý tựa vai hắn ngủ say, Trịnh Sơn Từ mới nhẹ nhàng đặt thoại bản xuống, bế người vào giường, nhủ thầm: mùa đông thế này thật là hiếm khi yên ổn. Hắn ôm Ngu Lan Ý, hôn khẽ lên trán y, tiểu miêu ngây thơ ngủ rất ngon. Thật muốn cứ mãi như vậy.

...

Ngu Lan Ý tỉnh dậy không thấy Trịnh Sơn Từ đâu, rửa mặt xong liền ra xem sổ sách đặt trên bàn. Hắn phát hiện có chỗ sai đã bị khoanh tròn, lại còn được tính lại một lượt.

"Trịnh Sơn Từ, thật là giỏi." Ngu Lan Ý lật xem sổ sách, trong lòng vui mừng.

Kim Vân nghe thiếu gia lẩm bẩm, biết rõ đại nhân không có ở đây mà thiếu gia vẫn không ngớt lời khen, quả là suốt ngày nghĩ đến.

Ngu Lan Ý cắm cành mai vào bình bạch sứ, lay lay vài cái. Trước đây nữ phu tử dạy hắn cắm hoa, hắn chưa từng chú ý, giờ cắm mới thấy tay nghề chẳng đâu vào đâu, đành tặc lưỡi cho qua.

Một bình bạch sứ đặt trong phòng, hai cái khác đặt ở chính đường, ra vẻ thanh nhã.

Ngu Lan Ý qua thăm Tiểu Bình An, vừa thấy y liền cười tươi, vươn tay ra với cha.

"Trọng thật đấy." Ngu Lan Ý bế Tiểu Bình An lên. Trước đây từ trong bụng ra mới bé tí, giờ đã lớn thế này.

Tiểu Bình An bị nâng lên liền vung hai chân, mặt mũi ngây thơ.

Thấy Kim Vân đứng bên mỉm cười, Tiểu Bình An nhìn chằm chằm Kim Vân, cũng nhếch miệng cười theo.

Kim Vân thấy tiểu công tử quá đáng yêu, trong lòng mềm nhũn.

Ngu Lan Ý không hay biết người hầu đã "đổi phe," liền kiểm tra con một lượt, thấy khô ráo sạch sẽ, ấm áp, cổ áo còn dính một vết nước miếng.

Gần đây Tiểu Bình An hay chảy nước miếng, gương mặt phấn nộn, đôi mắt ngập nước, lông mi dài như chổi nhỏ.

Ngu Lan Ý ôm Tiểu Bình An chơi trong phòng, mùa đông quá lạnh không dám đưa con ra ngoài. Tiểu Bình An không thích chơi thú bông nữa, chỉ mê bò từ đầu đến cuối giường, sức lực vô cùng sung mãn.

Ngu Lan Ý sai Kim Vân bưng điểm tâm và trái cây đến, hắn ngồi một bên nhìn Tiểu Bình An bò qua bò lại mấy lần. Lúc đầu còn thấy buồn cười, lát sau cả hắn lẫn Kim Vân đều thấy mệt thay, nụ cười cũng tắt dần.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...