Chương 13: Thành thân
Ngu Thời Ngôn biết Diệp Vân Sơ có tình cảm với mình, nhưng khoảng cách thân phận giữa hai người là quá lớn. Nếu thật sự ở bên nhau, chắc chắn sẽ bị Trấn Nam Vương và Vương phi phản đối. Hắn chưa từng mơ đến việc leo cao hay sống cuộc đời giàu sang quyền quý. Hắn chỉ mong, đến lúc mình phải gả đi, có thể tự chọn một vị hôn phu ôn hòa như ngọc, sau đó quản lý hậu trạch, sinh một đứa con, lặng lẽ bình yên sống hết một đời.
Việc quen biết Diệp Vân Sơ vốn là ngoài ý muốn. Ngu Thời Ngôn tự nhủ, không được để bản thân thoát ly khỏi hình mẫu người tốt mà mình vạch ra, cũng không để bất kỳ ai chen ngang con đường đã chọn.
Diệp Vân Sơ vốn tưởng Ngu Thời Ngôn hẹn gặp hôm nay là để nhận lời cầu thân, không ngờ lại là để từ chối. Hắn không phải kẻ mù, đương nhiên biết Ngu Thời Ngôn cũng có tình cảm với mình.
Hắn không lập tức tiến lên làm ra hành động bốc đồng, chỉ nhìn Ngu Thời Ngôn bằng ánh mắt nặng nề, chậm rãi nói: "Là ta thích ngươi, chuyện đó không liên quan gì đến thân phận cả."
Ngu Thời Ngôn nghe vậy chỉ cảm thấy Diệp Vân Sơ trong bản chất vẫn còn ngây thơ. Hắn không đáp lại, chỉ cụp mắt xuống, nói nhỏ: "Nếu Diệp thế tử không còn gì để nói, vậy ta xin phép đi trước."
Thấy Ngu Thời Ngôn thể hiện rõ thái độ khước từ, trong lòng Diệp Vân Sơ cũng dâng lên cơn giận. Hắn biết giữa họ có chênh lệch thân phận, nhưng đã sớm ý thức điều đó ngay từ lúc đem lòng yêu thích. Giờ hắn đã nói rõ thái độ và quyết tâm, thế mà Ngu Thời Ngôn chẳng buồn nghe, chỉ muốn rời đi.
Diệp Vân Sơ nắm lấy cổ tay Ngu Thời Ngôn: "Ngươi có ý gì? Chúng ta vẫn còn có thể nói chuyện rõ ràng. Nếu ngươi sợ phụ vương và mẫu phi ta, ta có thể tự mình đi nói với họ. Ngươi không thể cứ mỗi lần gặp khó khăn là lại muốn tránh. Trốn tránh chẳng giải quyết được gì cả."
Trong lòng hắn mang lửa giận, nên động tác tay có phần quá mạnh.
Ngu Thời Ngôn bị đau, thần sắc lộ vẻ nhẫn nhịn.
Diệp Vân Sơ nhận ra điều đó, vội buông tay ra, sắc mặt hoảng loạn: "Xin lỗi... Tiểu Ngôn, ta không cố ý. Ngươi không sao chứ?"
Ngu Thời Ngôn nói khẽ: "Diệp thế tử, giờ ta có thể đi được rồi chứ?"
Diệp Vân Sơ muốn nói gì đó nhưng không biết mở lời thế nào. Ngu Thời Ngôn thì đã xoay người bỏ đi.
Trong lòng hắn cũng có bực dọc. Diệp Vân Sơ vốn không hiểu gì cả, chỉ biết nói hắn nhút nhát, thích lẩn tránh. Nhưng hắn không hề trốn tránh — hắn chỉ là... không dám tin tưởng.
Hắn là một ca nhi con vợ lẽ trong phủ Hầu, người nhà Trường Dương Hầu vốn dĩ đã không thích hắn. A cha hắn lại chỉ là một ca nhi được đưa lên giường hầu hạ, gốc gác thế nào, cả kinh thành ai cũng biết. Mà Diệp Vân Sơ là công tử dòng dõi vương công quý tộc, là tình lang trong mộng của bao ca nhi Thịnh Kinh.
Ngu Thời Ngôn chán nản, dùng chăn trùm kín đầu.
...
"Thiếu gia, ngài bảo ta nấp sau cửa để canh xem tam thiếu gia khi nào về. Ta thấy rồi, ước chừng nửa canh giờ trước hắn mới về. Khi trở lại, cổ tay đỏ, mắt cũng đỏ." Kim Vân vội chạy về trong viện, báo lại với Ngu Lan Ý.
Bình luận