Chương 140: 140
Trịnh Sơn Từ nghĩ vậy thì tra cứu thêm, về đến nhà liền viết tấu chương, chờ sang năm thượng triều sẽ trình lên Nội các. Lúc này, Ngu Lan Ý và Kim Vân đang kiểm kê các lễ vật chuẩn bị mang theo. Trịnh Sơn Từ nhìn đống lễ vật đã chất thành một ngọn tiểu sơn. Hắn và đại ca đã bàn bạc kỹ, năm nay sau khi tổ chức lễ thành thân xong, cha và a cha về lại Thanh Hương thôn là muốn mang theo ít bạc, mua ít lễ vật biếu người thân. Phần mộ tổ tiên nhà họ không thể di dời, lão nhân kiêng kỵ nhất chuyện đó. Về sau còn muốn nhờ thân thích chăm chút phần mộ một chút.
Ngu Lan Ý chăm chú xem danh sách, từ nhỏ đã quen nhìn Ngu phu lang chuẩn bị những việc này, bản thân lại thân quen với họ hàng thân thích, nên chuyện tặng lễ với hắn chẳng khác gì việc trong tầm tay.
Ngu Lan Ý: "Trịnh Sơn Từ, ngươi đến xem có ổn không?"
Trịnh Sơn Từ đi đến nhìn lướt qua danh sách: "Rất ổn, việc này ngươi làm rất tốt, ta chỉ là một thường dân."
Ngu Lan Ý mặt mày tươi cười: "Thế còn sao được, ta lợi hại mà, ngươi còn phải học thêm ở ta đấy."
Trịnh Sơn Từ vui vẻ đáp một tiếng.
Chuyện tặng lễ cũng là một môn học vấn, phải khiến người ta cảm thấy được lòng thành thì mới có tác dụng. Lễ mà Ngu Lan Ý biếu cho thân thích, người ta sẽ đáp lễ, còn cho hắn tiền mừng tuổi. Hắn là người nhỏ tuổi nhất trong đám bối phận ấy, phần lớn đều sẽ cho tiền mừng tuổi.
Tiền mừng tuổi tích cóp lại cũng gần hai vạn.
Trịnh Sơn Từ còn phải lì xì cho hắn, Ngu Lan Ý nghĩ đến liền cười tủm tỉm.
Tiểu Bình An thay bộ áo bông đỏ, lững thững đi từ hành lang lại, thấy Trịnh Sơn Từ và Ngu Lan Ý thì liền chạy tới, gò má đỏ bừng: "Cha, a cha."
Bây giờ hắn đã biết nói thành câu, đọc đến đoạn nào không quen sẽ tự mình lướt qua. Trịnh Sơn Từ nhéo má Tiểu Bình An, hắn cong miệng cười.
"Bình An há miệng, cha xem hàm răng của con nào."
Tiểu Bình An nghe lời mở miệng.
"Không được lấy tay sờ răng." Trịnh Sơn Từ bắt lấy tay hắn, nhẹ đánh một cái vào lòng bàn tay.
Tiểu Bình An bĩu môi.
"Hôm nay đến nhà gia gia, con đi tìm Đa Đa ca ca chơi." Ngu Lan Ý đưa danh sách cho Kim Vân rồi bế con lên.
Cả nhà cùng ra cửa đến Trịnh phủ, Lâm ca nhi và Trịnh Thanh Âm cũng đã mua đồ tết mang về, không khí rộn ràng khiến ai cũng vui vẻ, mua thêm không ít.
Kẹo cũng mua rất nhiều, hàng xóm láng giềng chung quanh đều quen biết, có thể đem chút đồ ăn ngon qua lại tạo tình thân. Khi Trịnh Sơn Từ và Ngu Lan Ý tới, Lâm ca nhi đang chiên đậu hũ trong dầu nóng.
Ngu Lan Ý: "Ta đi bếp phụ giúp." Vừa nghe xong đã nhanh như gió chạy vào bếp.
Tiểu Bình An được đặt xuống đất, hắn chớp mắt rồi đưa tay kéo áo Trịnh Sơn Từ.
"Cha con đi nấu đồ ăn ngon, chúng ta vào trước sưởi ấm."
Tiểu Bình An vượt qua ngạch cửa, chạy tới nhào vào lòng Trịnh phu lang: "Muốn ăn ngon."
Trịnh phu lang: "Được được, hôm nay cho con ăn ngon, ăn no bụng luôn." Ông lấy kẹo đưa cho Tiểu Bình An.
Bình luận