Chương 145: 145

Người hầu sợ đến ngây người, trong tai như vẫn còn ong ong vang lên.

Trịnh Sơn Từ là người đầu tiên bình tĩnh lại, hắn vỗ vai người hầu, người nọ chỉ thấy miệng Trịnh Sơn Từ mở ra khép vào mà không nghe được tiếng gì.

Qua một lúc, cuối cùng cũng nghe rõ tiếng Trịnh Sơn Từ: "Ngươi có bị gì không?"

"Đại nhân, ta không sao." Người hầu còn run rẩy, rồi tiếp tục dẫn Trịnh Sơn Từ đi tìm Ngu Lan Ý.

"May có đại nhân hô một tiếng, bằng không tiểu nhân đã bị vùi dưới rồi." Người hầu cảm kích nói.

"Khu vực này của kinh thành đã thế, không biết những nơi khác thế nào." Trịnh Sơn Từ nghĩ thầm, cũng may người thân bạn bè đều ở trong kinh, trước mắt xem như còn ổn.

Dọc đường, hắn theo người hầu đến sân khấu bỏ hoang, nơi đây người đông nghịt, phải chen lấn mới tìm được Ngu Lan Ý.

Ngu Lan Ý vừa thấy hắn liền chạy tới ôm lấy: "Ngươi không sao là được rồi, ta lo đến tim treo ngược, sợ ngươi có chuyện gì thì ta đành thủ tiết luôn."

Trịnh Sơn Từ cười khẽ, vỗ nhẹ lưng hắn, hai tay ôm lại: "Ta không sao. Vừa cảm thấy mặt đất rung là chạy ra ngoài ngay."

Thấy người nhà đều ở đây, Ngu Lan Ý hơi ngượng, buông hắn ra: "Lần sau gặp chuyện thì phải chạy trước."
Trịnh Sơn Từ nhìn thấy Trịnh phụ, Trịnh phu lang, đại ca đại tẩu đều bình yên, khóe môi mang theo ý cười. Gặp thiên tai mà người thân bình an, chẳng còn gì quý hơn.

Trường Dương Hầu và Ngu Trường Hành chưa trở về, Trịnh Sơn Từ nói với Ngu phu lang: "Trong cung có cung điện sụp, đại ca là cấm quân, phải bảo vệ bệ hạ.

Nhạc phụ ở Binh Bộ, cũng đang trong cung."
An ca nhi nói: "Chỉ cần phụ thân và tướng công không sao, những chuyện khác đều không đáng kể."

Ngu phu lang gật đầu đồng ý.

"Hiện giờ không rõ còn dư chấn hay không, nhà cửa có còn an toàn không, cứ ở đây đợi thêm chút nữa."

Ngu phu lang sai người về xem xét nhà cửa, phủ Trường Dương Hầu chưa sụp, nhưng giờ cũng không dám vào ở.

Giờ người hiểu rõ kết cấu nhà nhất là nhóm Công Bộ, nếu có thể mời bọn họ đến xem, mới biết nhà còn ở được không. Nhưng Công Bộ đang bận trong cung, còn phải đợi lệnh Võ Minh Đế.

Mai Hoài là lang trung Công Bộ, dẫn theo thợ thủ công rời cung đi kiểm tra nhà cửa các quan viên.

Bên Đại Lý Tự và Kinh Triệu Phủ Doãn cũng huy động nha dịch cứu người.

Kinh Triệu Phủ Doãn mang theo người cầm cuốc xẻng đi đào đất, cả người mặt xám mày tro. Mới được điều về chưa lâu, giờ gặp phải chuyện này, đúng là xui xẻo.

Một số bá tánh chạy được ra ngoài, số còn lại bị chôn. Mỗi lần dọn được đống đá là thêm hy vọng cứu được người.

Ngu phu lang nghe thấy tiếng khóc khắp nơi liền nói: "Giữ lại bốn người bảo vệ người nhà, còn lại thân vệ đi cứu người."

"Dạ, phu lang."

Phủ Trường Dương Hầu có hơn ba mươi thân vệ, đều là người có võ, sức lực lớn, cứu người sẽ nhanh hơn. Tình huống này, chỉ cần nhanh một chút là có thể cứu thêm một mạng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...