Chương 151: 151
Võ Minh Đế đem tấu chương khiến hắn căm giận khắc cốt đặt sang một bên, nhìn thấy Phùng Đức cùng các cung nhân vẫn đang quỳ trên mặt đất, trong lòng càng thêm phiền muộn.
"Các ngươi lui xuống trước, để trẫm một mình yên tĩnh."
Phùng Đức không khuyên thêm, cúi đầu lĩnh mệnh, mang theo đám người trong điện lui ra như thủy triều rút xuống.
Toàn bộ Bàn Long Điện chỉ còn lại một mình Võ Minh Đế. Hắn tiếp tục phê duyệt mấy tấu chương khác, xong xuôi mới buông bút son, thở dài một hơi.
Việc này không giải quyết ổn thỏa, cứ lơ lửng giữa chừng, khiến trong lòng hắn vô cùng khó chịu.
Nghĩ đến chuyện đo đạc thổ địa, hắn càng tức. Chẳng lẽ hắn không biết bên dưới đã thối nát tới mức nào sao? Chính vì biết, nên mới hiểu nếu muốn sửa, phải có quyết tâm lớn tới nhường nào. Nếu đi sai một bước, đến cả ngôi vị hoàng đế này, hắn cũng chưa chắc giữ được.
Kinh thành thế gia như mạng nhện quấn lấy đầu hắn. Hắn phải tính toán lợi hại, phải cân bằng văn võ, vừa lôi kéo vừa khống chế. Nếu đụng đến lợi ích của bọn họ, lập tức sẽ như thừng thừng xiết cổ, miệng lưỡi xảo trá nhất tề hướng vào hắn.
Trong cả triều văn võ, chỉ có mỗi Trịnh Sơn Từ là người thông minh. Còn lại... đều là kẻ ngốc.
Trong lòng bực tức, lại bị Trịnh Sơn Từ nói trúng, tâm can càng thêm ngứa ngáy khó chịu.
Hắn trái lo phải nghĩ, cuối cùng chỉ có thể đem tấu chương ấy giữ lại không trình.
Buổi tối, hắn đến Khôn Ninh Cung, thấy Vương Phượng Quân cùng hai nhi tử cũng uể oải không vui.
Vương Phượng Quân nhìn ra tất cả, không nói gì.
Tạ Đạm đang dùng bữa, hắn thích nhất là cánh gà, cố tình đem đĩa cánh gà đặt trước mặt Võ Minh Đế. Sau đó lại tự nhiên gắp mấy cái ăn vui vẻ.
Tạ Thừa nhìn ra phụ hoàng tâm tình không tốt, len lén kéo tay áo Tạ Đạm.
Tạ Đạm liền gắp một cái cánh gà cho Võ Minh Đế: "Phụ hoàng, nhi thần kính ngài ăn cánh gà."
Vốn dĩ tâm trạng Võ Minh Đế như nhạt nước ốc, nghe vậy liền bật cười, sắc mặt hòa hoãn đi vài phần.
"Cả hoàng cung này đều là của trẫm, cánh gà này cũng là của trẫm. Ngươi còn nói kính trẫm ăn cánh gà?"
Tạ Đạm bĩu môi: "Nhi thần gắp cánh gà là tận hiếu tâm. Phụ hoàng lại bắt bẻ, vậy thì đừng ăn nữa." Dứt lời liền lấy chiếc cánh gà trong chén phụ hoàng, gắp lại vào chén mình.
Võ Minh Đế: "......"
Hắn tức cười. Bị tiểu nhi tử trêu chọc, tâm tình cũng thoải mái lên không ít. Nhìn hai đứa nhỏ ăn cơm, một đứa chuyên tâm gặm cánh gà, một đứa cúi đầu ăn sườn, hắn cũng nổi hứng cùng cướp ăn.
Tạ Thừa thích nhất là tiểu sườn dê, bị phụ hoàng ăn mất quá nửa, chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn. Tạ Đạm mê cánh gà cũng không thoát được, bị Võ Minh Đế ăn mất một nửa.
Bình luận