Chương 159: 159

Buổi tối ấy, việc Trịnh Sơn Từ tới khuyên nhủ chỉ là một khúc nhạc đệm thoáng qua, song với Tô Ngôn, lại chẳng dễ dàng như vậy.

Tô Ngôn trở về nhà, phụ mẫu lại đến khuyên can, lời lẽ ôn tồn, hắn trên mặt đáp ứng, kỳ thực trong lòng vẫn chưa buông được Hình Bộ.

Mệt mỏi bước vào phòng, trong đầu hắn hiện lên muôn vàn nghi vấn. Dẫu cho mẫu thân chỉ là nha hoàn cũ của Nhếp phủ, vì sao khi hắn có chút giao thiệp với Nhếp phủ, bà lại hoảng loạn đến thế?

Vân nương vốn không phải đích thị nha hoàn xuất thân, chỉ là một nữ tử áo vải bình dân. Mà hắn – chỉ là một kẻ tiểu ti chức tại Hình Bộ, muốn gặp Nhếp đại nhân còn khó như lên trời. Rốt cuộc bà đang sợ điều gì?

Người có thể thi đậu nhị giáp tiến sĩ vốn chẳng ngu dốt. Tô Ngôn sau khi bình tâm, liền bắt đầu nối mạch suy nghĩ, như kéo tơ lột kén.

Khi hắn còn nhỏ, mẫu thân vẫn ở bên Nhếp phu nhân làm việc. Đến khi hắn thi đậu tiến sĩ, Nhếp phu nhân liền trả khế bán mình cho mẫu thân, còn cấp cho hai phu thê một số ngân lượng, bảo họ mở một tiệm nhỏ sinh kế.

Từ đó phụ thân bắt đầu mở tạp hóa, còn mua được một tiểu viện bên cạnh. Cả nhà họ liền an cư nơi ấy.

Tô Ngôn nhớ lại, mỗi lần hắn đến Nhếp phủ đều bị mẫu thân cản trở, thái độ hết sức gay gắt. Nhếp công tử cũng chẳng có cảm tình gì với hắn, thường hay giương giọng gọi đánh đuổi đi.

Từ đó, hắn dần không muốn lui tới Nhếp phủ nữa.

Khi còn nhỏ, đầu hắn từng đập vào đá, tỉnh lại liền mất ký ức ba năm đầu đời. Người đầu tiên hắn nhìn thấy khi mở mắt là mẫu thân. Bà nói sau đầu hắn có u, nên phải dùng vải bọc mặt lại cho mau khỏi.

Chẳng lẽ những chuyện năm ấy đều liên quan tới phần ký ức bị lãng quên? Mẫu thân không cho hắn tới gần Nhếp phủ, rốt cuộc là vì điều gì?

Mà phụ thân gần đây cũng tỏ thái độ quái lạ.

Một đống mối nối rối rắm khiến đầu óc hắn như một nồi hồ nhão.

...

Hôm sau, hắn đến Hình Bộ làm việc, vừa bước vào liền bị Đỗ Ninh gọi ra hiện trường ghi chép hồ sơ.

Đỗ Ninh vốn quen tay việc này, lần này kêu Tô Ngôn theo là có ý rèn luyện.

Sau khi ngỗ tác giảng xong, Tô Ngôn liền cầm bút ký tên xác nhận.

Đứng tại hiện trường một buổi sáng, hắn chăm chú ghi chép mọi chi tiết cần nhớ. Đỗ Ninh thấy đã tới giờ ngọ, cũng lười về thiện đường ăn cơm nguội, liền lớn tiếng gọi: "Đi ăn mì! Hôm nay ta mời!"

Mấy vị quan viên Hình Bộ nghe được thượng quan đãi khách, ai nấy đều hoan hỉ, dù chỉ là một bát mì cũng phải gọi đủ thịt trứng.

Chỉ có Tô Ngôn là thành thật gọi một bát mì Dương Xuân.

Đỗ Ninh cười nói: "Ta tuy không rộng rãi được như Trịnh huynh mang các ngươi đến tửu lâu ăn một bữa no nê, song một bát mì vẫn có thể thỉnh được. Nào thể để ngươi gọi loại thanh đạm như vậy? Đổi hai bát mì thịt thái sợi, mỗi bát thêm hai trứng gà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...