Chương 160: +161

Chương 160:

Trịnh Sơn Từ vội vàng xin lỗi.

Ngu Lan Ý miễn cưỡng tha thứ cho y. Tiểu Bình An nghịch ngợm trong chốc lát đã chán, liền chạy ra ngoài chơi. Trẻ con vốn chẳng thể giữ yên được bao lâu.

"Hai người họ khi nào về?" – Ngu Lan Ý ngồi ở thềm đá, tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt có chút nhớ nhung.

Hắn vẫn nhớ Trịnh Thanh Âm, chẳng rõ gả đi rồi sống thế nào. Ở Từ Châu liệu có quen hay không, phu quân có đối đãi tốt?

Trịnh Sơn Từ ngẫm nghĩ rồi đáp: "Nếu Thi huynh nắm được cơ hội đo đạc ruộng đất lần này, lại xử lý tốt công vụ địa phương, về sau được thăng chức là điều rất có khả năng."

Ngu Lan Ý bắt lấy mấu chốt: "Nhiệm kỳ ba năm, vậy Thanh Âm còn phải ở lại hai năm nữa."

"Từ Châu là nơi trù phú trong thiên hạ, Thi huynh có thư gửi về cho ta, ngươi cứ yên tâm."

Ngu Lan Ý khẽ gật đầu, trong mắt dâng lên nhu ý: "Tết năm nay ta muốn gửi chút lễ vật về Từ Châu."

"Lúc ấy ta sẽ cùng ngươi chọn."

...

Từ Châu

Thi Huyền đã thanh tra xong một nửa ruộng đất ở Từ Châu, phần còn lại đang tiếp tục triển khai. Gần đây hắn không cho Trịnh Thanh Âm tùy tiện ra ngoài, ngay cả bản thân mỗi khi ra cửa cũng mang theo nha dịch đi cùng. Thế gia trong vùng bị ép tới mức nóng nảy, tất nhiên sẽ chó cùng rứt giậu.

Ban đầu bọn họ đưa lời ngọt, không hiệu quả thì quay sang uy hiếp. Những thủ đoạn ấy Thi Huyền đã từng gặp qua cả. May mắn đến lúc này, vẫn chưa xảy ra chuyện lớn.

Từ Châu khí trời lạnh hơn kinh thành, đã vào tháng mười, trời trở rét.

Trịnh Thanh Âm đang may áo choàng cho Thi Huyền, còn chuẩn bị thêm áo lót lông thật dày, mong Thi Huyền mặc ấm khi đi phủ nha. Nghĩ tới việc phu quân khoác áo do chính tay mình khâu, Thanh Âm trong lòng không khỏi vui vẻ.

Mấy ngày qua, hắn vẫn luôn cùng Thi Huyền bận rộn may y phục. Thi Huyền dặn hắn đừng ra ngoài, hắn liền ở trong nhà an tĩnh làm việc.

Thế gia không ngu, bọn họ biết rõ Thi Huyền là người Thi gia kinh thành, phu lang lại là đệ đệ ruột của Hộ Bộ thượng thư Trịnh Sơn Từ. Xét thân phận, không thể chỉ tính riêng thế lực của họ Thi, mà còn phải tính cả Trịnh gia.

Thi Huyền xử lý dứt khoát. Một nửa ruộng đất đã bị thanh tra, đám thế gia cũng bắt đầu mềm mỏng, ngỏ ý dùng tiền đổi lấy bình yên. Thi Huyền thuận thế đưa ra điều kiện – giao nộp người và tài liệu, truy thu thuế mấy năm, phạt gấp ba lần, toàn bộ ruộng đất quy về sở hữu phủ nha.

Các thế gia không dám trái lệnh, chỉ đành chấp thuận.

Từ Châu đo đạc ruộng đất, dưới thỏa thuận ngầm giữa Thi Huyền, thế gia và hương thân, tiến hành thuận lợi nhanh chóng.

Một hôm, công tào thấp giọng hỏi: "Đại nhân, cứ như vậy mà buông tha cho bọn họ sao?"

Thi Huyền nhàn nhạt đáp: "Nhật tử còn dài. Ta buông tha bọn họ, cũng là buông tha cho bản thân."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...