Chương 17: Chương 17
Trịnh Sơn Từ và Ngu Lan Ý bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng là hắn dời mắt trước.
"Y phục rất vừa người."
Nghe vậy, ánh mắt Ngu Lan Ý cũng theo đó rơi xuống, khẽ dao động nơi eo một chút, rồi mới "à" một tiếng.
"Sáng nay ta có hỏi người hầu trong phủ, nơi này không thể dọn thêm giường nệm vào, cho nên tối nay chúng ta vẫn phải ngủ chung một giường." Trịnh Sơn Từ sợ Ngu Lan Ý để tâm chuyện này, nên lên tiếng giải thích trước.
"Giống hôm qua là được." Trong lòng Ngu Lan Ý có chút kháng cự, nhưng ngữ khí vẫn cố tỏ ra bình thản.
"Đúng rồi, ngày hồi môn, trong nhà chắc chắn sẽ có cha ta và a cha, còn có vài thân thích khác, ngươi phải nhớ một chút." Ngu Lan Ý nói tiếp: "Dù sao chúng ta đã thành thân, ngươi cũng phải đến nhậm chức."
Trịnh Sơn Từ nghĩ tới cả nhà Ngu Lan Ý, đúng là nhiều người thật.
"Đầu tiên là ông ngoại ta, Anh Quốc Công. Ông sẽ không đến, nhưng bà ngoại thì có. Bà thích người đọc sách, ngươi như vậy, chắc chắn bà sẽ rất thích. Trông ổn trọng, thật thà, khụ, lại còn có diện mạo tốt."
"Còn có Thế tử phu nhân – mợ ta, xuất thân cao quý nhưng không kiêu căng. Phụ huynh đều tử trận nơi chiến trường, nên ngươi không cần hỏi về chuyện quan hệ quân đội. Đại biểu ca của ta là quan triều đình, nhị biểu ca Hạ Minh sẽ đến, hắn đối xử với ta như đệ đệ ruột, ngươi cứ coi như huynh trưởng là được. Còn có dì chương phu nhân, bà ấy rất thân thiện, sẽ không gây khó dễ gì cho ngươi đâu."
Ngu Lan Ý nói rất nhiều, còn kể thêm thân thích bên nhà Trường Dương Hầu. Phần lớn họ ở biên cương, còn các đường ca đường đệ đang bận triều chính nên chưa chắc tới được, chỉ có thể đợi tan triều nếu không có việc gì mới đến thăm một lát.
Trịnh Sơn Từ nghe xong hơi choáng, chỉ biết gật đầu, rồi cũng kể lại tình hình trong nhà mình để đáp lễ.
"Nhà ta có năm người. Phụ thân và a cha làm ruộng, đại ca bị tật ở chân nên ở nhà làm việc vặt. Tẩu tẩu – Lâm ca nhi – với đại ca là tự nguyện cưới nhau, ta vẫn chưa có cháu trai. Còn có một tiểu đệ là ca nhi, Trịnh Thanh Âm, năm nay mới mười bốn. Tính tình cả nhà đều thật thà, sẽ không làm khó ngươi."
Trong lòng Trịnh Sơn Từ, người nhà chỉ như những cái tên và danh xưng, hắn còn chưa thật sự thân thiết với ai.
Ngu Lan Ý không tỏ vẻ ghét bỏ, chỉ gật đầu: "Ta biết rồi."
"Ngươi khi đi nhậm chức, có đi ngang qua Thanh Hương thôn không?"
"Không cùng đường." Trịnh Sơn Từ lắc đầu.
"Chuyện thành thân của chúng ta, ta có viết thư về, giờ vẫn chưa thấy hồi âm."
Cuộc hôn nhân này diễn ra vội vàng, phía Trịnh Sơn Từ thậm chí còn chưa có cao đường đến. Hắn mới lên kinh, không quen biết ai. Bạn học thì phần lớn đều bị phái đi nơi khác. Tính đi tính lại, chỉ có mấy tiến sĩ xuất thân hàn môn và Thôi Tử Kỳ là có chút giao tình.
Dù hai người đến với nhau là do tình cờ, nhưng nghĩ đến việc Trịnh Sơn Từ không có lấy một người thân bạn bè để chúc phúc, lòng Ngu Lan Ý bất giác mềm xuống.
Bình luận