Chương 176: +177
Trịnh Sơn Từ nhưng thật ra thực thích uống trà, văn phòng tứ bảo đều có thể đặt trong thư phòng, có một cây bút lông hắn đã dùng đến hỏng rồi.
Ngu Lan Ý phân phó xong mọi việc, ngồi xuống ghế tiếp tục sưởi ấm, đem quả quýt đặt bên lò, chờ khi quả quýt đã ấm mới nhéo nhéo đưa cho Trịnh Sơn Từ.
"Ngươi một nửa, ta một nửa."
Trịnh Sơn Từ buông bút lông mới, bóc vỏ quả quýt rồi đưa một nửa cho Ngu Lan Ý.
Ngu Lan Ý ăn quả quýt đã được làm ấm.
Tiểu Bình An đeo cặp sách, mang theo một cái tay nải nhỏ.
"Cha, a cha, ta đi tìm Thôi Tu Trúc chơi, đêm nay sẽ không trở về lạp." Vất vả mới được nghỉ, cha cũng đã trở về, a cha có người bầu bạn, hắn liền có thể đến nhà bạn nhỏ chơi một ngày.
Ngu Lan Ý: "Đi đi, đến Thôi gia phải nghe lời trưởng bối."
"Biết rồi, ta đi đây." Tiểu Bình An xách tay nải rời viện môn.
Mã phu giúp tiểu công tử chất hành lý lên xe ngựa.
Trịnh Sơn Từ khi còn nhỏ cũng từng đến nhà bằng hữu chơi, lúc ấy còn bị người lớn ở cửa răn dạy, nhưng vào trong phòng bạn tốt rồi thì lại ngồi trên giường trò chuyện trời đất, rất vui vẻ.
Nhìn Tiểu Bình An nhỏ bé chạy tung tăng trên nền tuyết, Trịnh Sơn Từ không khỏi mỉm cười.
Ngu Lan Ý liếc hắn: "Ngươi cười gì vậy?"
"Chỉ là đột nhiên cảm thấy Bình An lớn rồi. Nay đã biết tự ra ngoài tìm bạn chơi." Trịnh Sơn Từ trong lòng dâng lên cảm giác của một phụ thân già.
Ngu Lan Ý ôm ngực: "Nó đã bảy tuổi."
Trịnh Sơn Từ nhìn hoa văn trên bàn tay mình: "Đã bảy tuổi rồi..."
"Năm nay trướng trong phủ ngươi xem một lượt đi. Ngươi ở Hộ Bộ nhìn không biết bao nhiêu sổ sách rồi, không kém mấy bản trong phủ này đâu." Ngu Lan Ý đem biếng nhác làm đúng lý hợp tình, sai khiến cả Hộ Bộ thượng thư.
"Được " Trịnh Sơn Từ cũng vui vẻ đáp ứng.
Ngu Lan Ý không chịu ngồi yên, khoác thêm áo choàng, kéo Trịnh Sơn Từ ra ngoài. Ngoài trời tuyết phủ trắng xóa, Ngu Lan Ý ăn điểm tâm chưa thoả mãn, lại muốn đi mua bánh gạo.
Mua bánh gạo xong, ăn một lúc thì bảo Trịnh Sơn Từ cầm giúp.
"Chúng ta đi mua thêm áo choàng mới." Ngu Lan Ý hứng thú bừng bừng, không chờ Trịnh Sơn Từ đáp ứng liền kéo người vào tiệm.
Chọn ba chiếc áo choàng, còn mua cho Tiểu Bình An một chiếc áo nhỏ. Ngu Lan Ý mặc thử hỏi: "Thế nào?"
"Ta thích nhất ngươi mặc chiếc màu đỏ."
Nghe vậy, Ngu Lan Ý không hề thấy mất mặt, trái lại rất hài lòng: "Phải không? Ta cũng thích."
Trịnh Sơn Từ trả tiền. Hai người tiếp tục dạo phố, bất ngờ gặp Tiêu Cao Dương và Thời ca nhi.
Tiêu thần – nhi tử của bọn họ – thấy hai người liền lễ phép chào hỏi.
Thời ca nhi nói: "Các ngươi cũng ra ngoài dạo phố à? Hôm nay nghỉ, nên ra ngoài hít thở."
Bình luận